Nhưng điều kiện tiên quyết chính là cần phải căn cứ vào tu vi của Mặc Quân Dạ. Chiến Thanh Phong nào có biết hiện giờ tu vi của Quân đại thiếu gia nhà chúng ta đã sớm đến mức mà thường nhân khó có thể tưởng tượng được nông sâu, cũng không có đem bọn hắn – những thiếu niên được xem là anh tuấn tài cao để trong mắt chút nào. Sự tình này vượt quá dự tính của Chiến Thanh Phong.
Bởi vì cho dù ai có không nghĩ ra thì thoạt nhìn huyền công sơ giai ban đầu của hắn chỉ là đồ bỏ đi. Nhưng thực chất thì bên trong hắn chính là một siêu cấp cao thủ.
- Cái này, còn có lý do gì mà không thể lý giải? Chiến đại ca, ngài luôn lo lắng vấn đề quá mức đó. Nếu theo mức độ lý trí mà phân tích thì lúc này đây hiển nhiên là Mặc Quân Dạ này có chút độc đáo nên mới như thế a.
Hắc y thiếu nhiên kia đột nhiên nở nụ cười.
- Độc đáo? Chỉ giáo cho?
Mọi người cùng nhau đặt câu hỏi.
- Ta đoán, không linh thể của hắn chính là một thiên tài. Bởi vì tự thân hắn là một tên bỏ đi nên bây giờ hắn căn bản không biết rằng cái gì được gọi là tâm ma đâu a. Làm sao mà có thể sợ tâm ma cắn lại?
Hắc y thiếu niên nháy mắt, nói:
- Tâm ma, chính là một khi ngươi tu luyện tới một trình độ nhất định thì nương theo thực lực cường đại của bản thân mình thì sẽ xuất hiện theo đó một chướng ngại mới. Mà hiện tại tiêu chuẩn huyền khí của hắn.
Hắn nhíu mày, làm ra một bộ dạng khó hiểu. Nghiêng đầu buồn bực nói:
- Không biết hắn rốt cục là Kim Huyền? Vẫn còn là Ngân Huyền? Hay hoặc giả là đã lên tới trình độ thất phẩm? Bát phẩm? Hay là cửu phẩm?
Hắn vừa nói xong thì trực tiếp ôm bụng mình mà cười.
Mọi người trên lầu nhất thời đều cười ha hả. Hiển nhiên đều là vui vẻ đồng ý.
- Không bình thường một chút nào. Nhất định là có điều gì mờ ám ở đây.
Chiến Thanh Phong ngẩng đầu suy tư nói:
- Cứ coi như hắn không biết thực lực chân chính của mình đi, Tào Thánh Hoàng lẽ nào lại không biết? Lấy tu vi hiện giờ của lão, gặp một đồ đệ có thể chất không linh ngàn năm hiếm có truyền thụ y bát không phải dễ, lẽ nào hắn lại để cho tâm ma làm cản trở bước tiến của truyền nhân mình. Hơn nữa, tại đây còn hai đồng môn của hắn. Nếu hắn nói không đến thì đến lúc đó tính mạng của đồng bọn hắn chỉ chờ bọn ta động thủ. Thế nhưng chỉ vì không hợp nhau mà không tới thì chuyện này khó có thể giải thích được. Trong đó tất còn có nguyên do khác.
- Còn về mấy cái nguyên do vớ vẩn đó ta không có hứng thú đoán. Bất quá, Chiến đại công tử. Trước mắt cá cược của chúng ta cũng nên kết thúc đi thôi.
Tiểu Miêu lạnh lùng nói.
Nàng hiện tại cũng không biết làm sao, nhìn thấy tài tử Huyễn phủ này đột nhiên trong lòng cảm thấy rất là chán ghét. Thấy một người ghét một người, ai cũng không ngoại lệ. Thậm chí càng ngày nàng càng có cảm giác, những người này sao lại nông cạn như thế? Cùng đem so sánh với Mặc Quân Dạ thì hoàn toàn là một trời một vực.
- Đánh cuộc?
Chiến Thanh Phong ở giữa đang suy tư, đột nhiên nghe thấy nàng nói chuyện, không khỏi ngẩn ra một chút rồi mới ngẩng đầu lên.