Hay đồng ý?
Biên Tập
Miêu Tiểu Miêu nói:
- Ta chỉ biết sau đó, vận mệnh phụ thân đột nhiên thay đổi hoàn toàn, từ kẻ bị mọi người khinh thường là phế vật bỏ đi nháy mắt trở thành đối tượng mà mọi người tranh nhau đến nịnh bợ. Hơn nữa thể chất phụ thân cũng tốt hơn rất nhiều, cuối cùng cũng có thể cùng mẫu thân thành thân. Đến tận bây giờ, phụ thân vẫn rất cảm kích Thánh thụ, người luôn cho rằng, nếu không có Thánh thụ thì nhà chúng ta sẽ không bao giờ được như ngày hôm nay!
Miêu Tiểu Miêu nhẹ nhàng mỉm cười, nói:
- Tự nhiên cũng sẽ không có... Ta.
- Lệnh tôn thật sự là ở hiền gặp lành.
Quân Mạc Tà đại khái đã đoán được: Chắc bởi vì Thất Thải thánh thụ này sống quá lâu nên dần dần có ý thức. Nhưng mà loại tính tính kỳ lạ như vậy cũng là thuần phát đến mức ngu ngốc, yêu ghét rõ ràng, nhưng mà người thì vẫn là người, dù có là kẻ ngốc thì cũng là kẻ ngốc đã sống lâu, đầy kinh nghiệm...… Hơn nữa từ trước tới giờ hắn không có ai chỉ dạy, làm gì cũng là theo ý mình, dần dần trở thành một kẻ hơi cực đoan...
Còn về phụ thân của Miêu Tiểu Miêu, Quân Mạc Tà đoán đó là chắc là sự thông cảm với kẻ yếu của cái cây kia mà thôi.
- Linh Dược Viên từ đó mở lại bình thường, Huyễn Phủ một lần nữa lại lấy được quyền sử dụng linh dược. Hơn nữa từ bốn ngàn năm trước đến nay đã không còn ai rõ được tình hình trong đấy hiện giờ như thế nào, cho nên lần này vào Linh Dược Viên, tuyệt đối sẽ không đưa nhiều người ùng vào! Cho nên ý tưởng hai người chúng ta cùng có cơ hội đi vào đấy của ngươi chắc chắn không thể thực hiện được!
Miêu Tiểu Miêu thở dài nói.
- Thật ra cũng chưa chắc đã đến mức tuyệt vọng như vậy, chuyện đời không có gì là tuyệt đối, ta tin là thánh thụ chưa hẳn sẽ không cho phép nhiều người cùng nhau đi vào, trước đây nó đóng cửa, chẳng qua là vì có vài kẻ trong đám người đi vào khiến nó không thích mà thôi. Chúng ta có thể thử đi vào vài người. Tiếp đó, sau một khoảng thời gian thích hợp thì chỉ để một người tiếp theo đi vào. Nếu người này không vào được, người kia khác liền tiếp tục tiến vào. Như vậy, chẳng phải là có nhiều cơ hội hơn ư!
Quân Mạc Tà nói.
- Huynh nói cũng có lý...
Miêu Tiểu Miêu do dự nói:
- Bất quá, chuyện này phải được cao tầng Huyễn Phủ đồng ý mới được! Theo ý ta, cao tầng Huyễn Phủ chưa chắc đã chịu mạo hiểm như vậy!
- Đây là chuyện mà Chiến gia phải lo!
Quân Mạc Tà định liệu trước nói:
- Mà lần này ta quyết định nghênh chiến, cũng vì muốn cướp lấy cơ hội này!
Hắn nhìn Miêu Tiểu Miêu, nói:
- Nếu ta không ứng chiến nhất định sẽ bị xem là kẻ yếu kém. Nếu bọn hắn hao hết tâm tư đẩy chuyện khó cho ta, sao ta lại không cho bọn hắn chút chuyện khó chứ? Bọn hắn muốn làm nhục ta, cùng ta tỷ thí, ta cũng cho bọn hắn một cơ hội! Nhưng ta cũng cho bọn hắn một điều kiện! Bọn hắn nhất định phải chấp nhận điều kiện này của ta, ta mới chịu cùng bọn chúng tỷ thí một phen. Cơ hội là của cả hai, ta dễ gì giúp bọn hắn toại nguyện!