Biên Tập
- Mà ta cược là, nhất định kế hoạch lần này của bọn họ sẽ thất bại.
Miêu Tiểu Miêu cười cười:
- Nếu ngươi quyết định không đi, vậy thì trăm mưu ngàn kế bọn họ bày ra cũng không có đối tượng mà thi triển. Cho nên, chỉ cần ngươi không tới là chúng ta thắng rồi! Hơn nữa lúc ta và Chiến Thanh Phong đánh cuộc thì có rất nhiều người chứng kiến, hắn sẽ không dám trở mặt đâu, sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội này! Mà trong trăm năm, ta sẽ có một trăm cơ hội hằng năm tiến vào Linh Dược Viên, bây giờ coi như không được Thánh thụ chấp nhận thì ta vẫn có trong tay ít nhất một trăm lần cơ hội!
- Cho nên, ngươi quyết định không đi, ta tuy thất vọng một chút nhưng vẫn phải cảm tạ ngươi thật nhiều.
Miêu Tiểu Miêu nói xong những lời này, liền chuẩn bị cáo từ.
- Chậm đã! Quân Mạc Tà nghe những lời nói này thì kích động, nhảy dựng lên nói:
- Ai nói ta không ứng chiến? Bọn hắn giờ đang ở đâu? Dẫn ta đến đó!
- Hả?
Miêu Tiểu Miêu trợn mắt đôi mắt đẹp nhìn hắn. Tên này bị phát cuồng à, tự dưng lại phát điên cái gì thế?
- Với tài cán của bổn công tử thì sao có thể bại trong tay bọn chúng? Dẫn ta đến đó xem! Xem ta giết bọn họ dễ dàng như thế nào! Ta sẽ không để Miêu tiểu thư thất vọng đâu a!
Miêu Tiểu Miêu bị lời nói này của hắn làm cho tức giận đến mức cả người lảo đảo.
Rốt cuộc hắn bị sao đây, có nghe hiểu tiếng người không vậy? Nàng thật là á khẩu với đại thiếu gia này!
Đã nói cho hắn ngọn nguồn, bây giờ hắn chỉ cần về nhà và ngủ một giấc, không cần quan tâm đến cái ước hội, vậy là nàng liền quan minh chính đại chiến thắng. Không phải đây là ý định ban đầu của hắn sao, hiện tại sao lại thay đổi quyết định?
Nhất thời trong lòng Miêu Tiểu Miêu có chút tiếc nuối, đồng thời xen lẫn thêm một chút vui sướng. Cảm thấy vị Không Linh Thể Chất này có đảm lược, lại biết văn chương, tài ăn nói cũng khéo léo, rốt cuộc con người hắn còn ẩn chứa những bí mật gì nữa?
Trong ấn tượng của nàng, toàn thân Mặc Quân Dạ này như được bao phủ một lớp sương mù, càng tìm hiểu thì càng thấy hắn là một người thâm sâu khó lường, những bí mật dần hé lộ ra đều khiến nàng ngạc nhiên, sợ hãi, kinh hỉ.
Trong Huyễn Phủ này không có người thứ hai có thể mang lại cho mình cảm giác này! Vị Mặc Quân Dạ này xuất hiện, chính thức khiến cho Miêu Tiểu Miêu phải thừa nhận bốn chứ: Tuổi trẻ tài cao!
Nhất là lúc hắn chỉ thuận miệng xuất khẩu thành thơ, mỗi câu mỗi ý đều hết sức sâu sắc, khiến người nghe trầm ngâm, đắm chìm vào trong đó không tự thoát ra được.
Thậm chí còn sản sinh ra một loại ảo giác hết sức vi diệu, nếu như có một buổi chiều, và một ly trà thơm mát, lẳng lặng ngồi dưới gốc cây, ngắm nhìn mây trôi, giống như câu thơ tuyệt hảo của Mặc Quân Dạ kia, tuy chỉ là những lời miêu tả, nhưng lại khiến cho người nghe cảm thấy rất thật.