: Hắc Long Hội
Để Quân Tà có thể sống sót, nhận được sự chữa trị tốt nhất, lão nhân nghĩa vô phản cố (làm việc nghĩa thì làm đến cùng) đưa hắn đến y viện, vì thế mà bị điều tra, đương nhiên, sau đó liền bị tống vào ngục.
Quân Tà có thể được người kia nói dối mà qua được, lão nhân lại không thể. Trên người lão chi chít các vết thương, tản mác khí chất lạnh lẽo chỉ mình hắn có. Đây thật sự là một vấn đề, nó đã vô hình chung làm bại lộ thân phận của hắn.
Đến khi lão đầu tử vượt ngục thành công, lão lại nhất quyết không nhắc tới một chữ về chuyện đó…
Giống như căn bản không phát sinh sự tình gì! Huấn luyện vẫn nghiêm khắc như cũ, chỉ cần không làm tốt huấn luyện là nhận ngay một loạt câu chửi tiểu vương bát đản, tiểu tạp chủng, kèm theo một trận đòn nên thân!
Nhưng trong lòng Quân Tà rõ ràng, lão nhân này mới chính thức là người mình có thể dựa dẫm.
Có những lời mà nam nhân không cần nói, vì những chuyện đó, chỉ cần làm!
Miêu Tiểu Miêu không biết vô tình hay cố ý nói ra một câu làm Quân Mạc Tà dấy lên kí ức về chuyện xưa từ chỗ sâu nhất trong đáy lòng. Đó cũng là chuyện cũ duy nhất mà bình sinh hắn chỉ cần nghĩ tới liền thấy ấm áp!
Quân Mạc Tà ngồi im, đôi mắt lờ mờ hiện ra vẻ tưởng niệm, trên mặt hắn phảng phất ý cười thản nhiên, trông như mộng ảo, giống như trong nháy mắt, hắn đã tiến nhập vào trong thế giới của riêng hắn.
Ánh mắt trong suốt của Miêu Tiểu Miêu lẳng lặng nhìn chăm chú Quân đại thiếu gia, từ từ, ánh mắt nàng liền trở nên ấm áp, nàng ngồi đó thật lâu, cũng không lên tiếng quấy rầy để Quân Mạc Tà tự nhiên chìm trong hồi ức của hắn.
Một lúc sau, Quân Mạc Tà ngẩng đầu lên, ánh mắt mông lung cũng ngưng tụ lại phía Miêu Tiểu Miêu, hắn thản nhiên cười một chút:
- Mới vừa rồi vô ý nhớ lại chút chuyện cũ, thất thố rồi! Đã khiến cô nương chê cười.
- Chân tình biểu lộ, là bản năng từ lúc mới sinh ra, nếu như đã là tâm tình thực sự của công tử, có gì thất thố đâu, chắc là công tử nhớ tới một số chuyện tình đáng nhớ lúc xưa phải không?
Phía trên lớp khăn che mặt, ánh mắt Miêu Tiểu Miêu hiện lên một chút ôn nhu, nàng nhẹ nhàng hỏi.
Quân Mạc Tà hít một hơi thật sâu rồi nói:
- Đúng vậy! Nhân sinh, nói chung có một số sự việc vĩnh viễn không thể nào quên được. Nhưng lúc nghĩ lại những chuyện tình mà chính mình thường cho là đáng nhớ ấy lại làm người ta khó chịu, nhưng rồi sau đó lại vĩnh viễn không muốn quên.
Miêu Tiểu Miên im lặng lắng nghe, một lúc lâu không nói gì, cuối cùng, nàng nhẹ giọng cười nói:
- Dù sao, trong lòng có một hoặc một vài người, một vài chuyện như thế cũng là hạnh phúc. Người đáng thương nhất, có lẽ là người sống cả đời cũng không gặp được chuyện như vậy, lúc nghĩ lại cũng không có chuyện gì để nhớ, đó mới là chuyện đáng thương nhất….
- Lời này thật đúng!
Quân Mạc Tà cười cười:
- Xin hỏi Miêu cô nương cũng có những cảm xúc như vậy chăng? Cô nương có chuyện điều gì đáng nghĩ tới hay đáng nhớ lại? Hoặc là... Ai đó?
Ánh mắt Miêu Tiểu Miêu lẳng lặng dừng lại trên khuôn mặt hắn một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi rời đi, hướng về một điểm hư không ngoài cửa sổ. Nàng im lặng một lúc, sau đó mới từ từ nói: