: BLackSweater
Tiểu Đậu Nha cười khúc khích, nói:
- Lời này của Mặc công tử cũng sai rồi, tuổi thanh xuân của tiểu thư nhà ta không phải ngắn ngủi như vậy. Tiểu thư đều đã phục dùng Linh Lung Liên và Thất Thải Thánh Quả, dung nhan của nàng có thể giữ lại ít nhất là năm trăm năm cũng không có già đi.
- Tiểu Đậu Nha im miệng!
Miêu Tiểu Miêu thấp giọng quát, hướng Quân Mạc Tà có chút áy náy nói:
- Tiểu Đậu Nha tuổi còn nhỏ. Vẫn có nhiều chuyện còn chưa hiểu thấu đáo, thỉnh công tử không cần lưu tâm.
- Ngây thơ, chính là điều tốt nhất ở nhân sinh này, ta hâm mộ còn không kịp, sao còn có thể lưu tâm? Thật ra a còn có phần ghen tị với nàng ta mới đúng a!
Quân Mạc Tà tiêu sái cười, càng thuận thế trêu chọc một câu.
- Công tử có thể nói ra điều này mà không cố kỵ gì, đủ thấy tấm lòng công tử rộng lớn như nào, Tiểu Miêu mạn phép xin hỏi công tử một câu, lần cuối cùng công tử tận sức cười là khi nào?
Miêu Tiểu Miêu hỏi ngược lại một câu.
- Lần trước? Có vẻ như chính là hôm qua! Nếu không tính trận cười ngày hôm nay!
Quân Mạc Tà hơi hơi nở nụ cười nói:
- Ta thường tự nói với bản thân mình, thiên hạ bây giờ chính là như thế, ta còn có thể thở, còn có thể sống, đã là một chuyện rất may mắn rồi, đây đã là một chuyện khiến cho ta có thể cười lớn rồi. Không những vậy, ta còn thường làm cho người khác có thể cùng cười với ta…
Quân Mạc Tà cười cười nhìn nàng:
- Mỗi ngày cười một cái, không biết có thể quên đi bao nhiêu phiền não! Bất kể là đúng hay sai, ta đều tin đó là sự thật!
- Tấm lòng công tử thật rộng rãi, Tiểu Miêu thật hâm mộ, ghen tị không thôi!
Đôi mắt Miêu Tiểu Miêu toát ra vẻ say mê, nhưng chỉ chợt lóe qua một lát, sau đó lại khôi phục bình tĩnh, nói tiếp:
- Hiện giờ công tử đã tới Huyễn Phủ, chắc cũng biết được tầm quan trọng của Thể Chất Không Linh đối với Huyễn phủ chúng ta, không biết sau này công tử có tính toán gì chưa?
Nói xong, nàng chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt không hề chớp mắt nhìn thẳng vào mắt Quân Mạc tà, nói:
- Chỉ biết công tử có tư chất siêu cường, không ngờ hôm nay lại thấy được tâm tư nhạy bén của người, xử sự quả quyết, nhưng không biết về văn chương công tử có khả năng gì?
- Vậy… cô hi vọng ta có tài văn chương xuất chúng? Hay hi vọng ta chỉ là một bao cỏ mà thôi?
Quân Mạc Tà mỉm cười.
- Công tử nói đùa.
Mặt Miêu Tiểu Miêu có chút đỏ hồng, trong mắt xẹt qua một tia xấu hổ, nói:
- Công tử có thể làm một bài thơ về chí nguyện của người? Để tiểu nữ tử đánh giá một chút được không?
Quân Mạc Tà thầm nghĩ lợi hại. Nếu là lấy thơ để bộc lộ ý nguyện, quả thật rất khó khăn, tất nhiên những lời này không thể nói dối được mà phải là lý tưởng chân thật của mình… Bởi vì, thơ vốn là tiếng lòng, trong lúc vội vàng như vậy, tin tưởng rằng cho dù là ai đi nữa cũng không thể nào đem những thứ không thuộc về lòng mình ra để có thể niệm thành thơ!