: SliverDake
Nghe xong những lời này, Cố Vân Dương cùng Tào Quốc Phong liền hiểu rõ, chỉ sợ trọng tâm của trận tranh chấp ngày hôm nay đều là do những lời này dựng lên. Bình thường mà nói, những lời này cũng chỉ là lời mắng chửi, không đáng để trong lòng thậm chí cũng không tính là làm nhục Tào Quốc Phong. Nhưng ý khinh thị trong đó, không cần nói ra ai cũng hiểu rõ.
Người nào có thể bảo trì được bình thản khi đối phương nói về sư phụ mình như vậy? Nếu vẫn có thể bảo trì được bình tĩnh, đó chính là đồ bất tài!
Quả nhiên, Quân Mạc Tà lòng đầy căm phẫn, nói:
- Tào Thánh Hoàng có ơn tri ngộ với ta, cũng đã cứu ta một mạng, có ân tái sinh ta. Vãn bối thực sự không quên sự dạy bảo của ngài, nhất thời không nhịn được muốn hỏi Cố công tử một câu, phải chăng trong những người mà Tào Thánh Hoàng không đụng vào có cả bản thân hắn?
Lập tức, sắc mặt Cố Vân Dương tối sầm lại. Còn gương mặt đang có chút âm trầm của Tào Quốc Phong trong nháy mắt biến thành mỉm cười vuốt râu, cảm thấy thật vui mừng. Mình trả giá nhiều như vậy, quả nhiên không uổng phí. Hai người đều có thể tưởng tượng, sau khi nghe những lời này Cố Phi Vũ sẽ phẫn nộ như thế nào!
Đây chính là chính diện sỉ nhục, trắng trợn sỉ nhục a! Bằng vào tu vi của Cố Phi Vũ, làm sao có thể là nhân vật mà Tào Quốc Phong không thể trêu vào??
- Sau đó, dường như Cố công tử còn muốn giáo huấn ta, rút ra trường kiếm, chĩa vào cổ họng ta. Tuy rằng không có đâm vào, nhưng là trường kiếm kê vào cổ ta…Lúc ấy quả thật rất đau, ta còn tưởng rằng cổ họng của ta đã bị đâm xuyên qua…
Vẻ mặt của Quân Mạc Tà lúc này chính là nghĩ lại mà sợ.
Tào Quốc Phong nặng nề hừ một tiếng, sắc mặt trở nên khó coi. Tuy rằng hiện giờ Quân đại thiếu gia đang hoàn hảo đứng trước mặt mình, nhưng nghĩ lại tình cảnh trường kiếm chĩa vào cổ vừa rồi, làm sao có thể không lo lắng đây!
Mà sắc mặt Cố Vân Dương cũng thay đổi, thiên phú của con mình không bằng người ta, liền ghen tức, sau đó lại còn vũ nhục sư tôn của đối phương, bị người khác nói rất nhiều nhưng còn không biết nhục, vẫn rút kiếm uy h**p, chửi ầm lên… Hành vi này quả thật có chút hơi quá đáng! Có thể nói là đê tiện, vô sỉ, bỉ ổi cũng không quá đáng!
Tình huống như thế, cho dù đối phương có nổi điên lên, một đao g**t ch*t hắn chỉ sợ cũng không thể trách người ta
Miêu Tiểu Miêu ở một bên cau mày, mơ hồ cảm thấy lời nói của vị Mặc Quân Dạ trước mặt này có chút không thật. Nhưng điểm không thích hợp trong lời nói của hắn nàng cũng không thể xem rõ ràng, bởi vì lời hắn nói hoàn toàn dựa theo tiến trình lúc đó, không có một chút sai lầm, thậm chí cũng không cắt giảm đi tình tiết nào …
Kỳ thật lời hắn nói là không có cắt giảm, chỉ là trắng trợn cắt giảm mà thôi… Từ đầu tới cuối, Mặc Quân Dạ, Mặc đại thiếu gia đều không nói tới lúc ấy mình làm những gì, nói những gì. Trên thực tế, tiêu điểm chân chính của mâu thuẫn lại chính là lời nói lúc đó của Mặc Quân Dạ. Những lời này lại bị tiểu tử gian xảo dùng một cái xuân thu bút pháp làm cho biến mất, làm cho hắn hoàn toàn vô tội …