Ba trăm năm trước, Tào Quốc Phong cùng Cố Vân Dương xác thực có một trận ước chiến, hai người kịch chiến một ngày một đêm, cuối cùng bất phân thắng bại. Sau đó hai người ước định việc này được giữ kín trong lòng hai người, cho dù là ai cũng không thể tiết lộ. Nếu như trong hai người có một người có đột phá, lúc đó sẽ hẹn nhau tái chiến!
Tào Quốc Phong xưa nay là người cẩn mật, một mực không hề kể lại bất cứ chuyện gì, hôm nay lại cư nhiên từ trong miệng tôn tử Cố Vân Dương của mình nghe được chuyện này! Hơn nữa chiến quả ngang sức ngang tài cư nhiên biến thành chính mình quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, còn đau khổ cầu khẩn mới có thể kéo dài hơi tàn, đây là chuyện hoang đường gì vậy? Nếu chuyện này mà được truyền đi, ta còn sống nổi hay không?
Hắn không khỏi quay đầu dùng ánh mắt trào phúng nhìn Cố Vân Dương.
Khuôn mặt già của Cố Vân Dương đỏ lên, nói:
- Tào huynh ngươi ngàn vạn lần không nên hiểu lầm! Nào có việc này!? Đều là tiểu súc sanh nói bậy lung tung mà thôi....
Tào Quốc Phong là ai, là hạng người qua vô số lịch duyệt, vừa thấy thái độ của Cố Vân Dương liền sáng tỏ vài phần, đã biết chuyện ước chiến giữa hai người sớm đã được Cố Vân Dương khoe khoang với tiểu bối nhà mình, chiến quả cho dù không đến mức như Cố Phi Vũ nói, thế nhưng thực sự không tốt để nhắc đến.
Khuôn mặt hắn không khỏi lạnh như băng liên tục gật đầu:
- Tốt! Tốt! Tốt! Hảo huynh đệ! Hảo bằng hữu! Dạy con cháu rất hay! Tốt tốt tố...t Tào Quốc Phong ta sống mấy trăm năm tuế nguyệt vô ích, hôm nay mới chân chính kiến thức qua... Thật sự không ngờ Cố gia trong Huyễn Phủ lại lợi hại như vậy, qua nhiều năm như vậy lão phu thật sự là đã cổ hủ, chân chính biến thành ếch ngồi đáy giếng rồi....
Trên mặt Vân Dương đột nhiên hiển hiện vẻ quẫn bách từ đáy lòng, nhắc tới chuyện này hắn quả thực có chút khoa trương, câu chuyện bí ẩn bực này cũng chỉ có chính mình cùng Tào Quốc Phong hai người trong cuộc là biết, nhưng tôn tử của mình sao cũng biết?
Tào Quốc Phong người ta quả quyết không thể nào tiết lộ, cho dù có tiết lộ cũng không thể tự khinh nhờn mình như thế, vấn đề tất nhiên là ở trên người mình rồi, nhưng trong ấn tượng của chính mình, bản thân không hề kể cho bất cứ kẻ nào nghe a!
Việc này nói tới cũng thật trùng hợp, trong một buổi tiệc rượu, lão trong lúc vô tình đã nhắc tới năm đó bản thân đã đại chiến cùng với Tào Quốc Phong, ở trước mặt đám hài tử, lại đang say rượu, Cố lão gia tử tự nhiên nói khoác chiến quả của mình lên một chút, từ ngang sức ngang tài biến thành bản thân chiếm thế thượng phong.
Đáng tiếc, lọt vào tai người thứ ba lại khác, đám bọn hậu bối cư nhiên lại một lần nữa thổi phồng lên, càng thêm khoa trương, cuối cùng thành cái tình trạng như hiện tại! Cũng là bởi vì nhầm lẫn như vậy Cố Phi Vũ mới cho rằng chỗ dựa của Mặc Quân Dạ chỉ là Tào Quốc Phong - bại tướng của gia gia hắn, cho nên hắn không thể động vào mình, vì thế hắn mới dám tìm Quân đại thiếu gia gây phiền toái. Hắn nghĩ cho dù cuối cùng Tào Quốc Phong xuất đầu tìm tới, đã có lão gia tử nhà mình làm tấm chắn, như vậy há còn phải để ý tới lời cảnh cáo của Quân đại thiếu gia!