: Sói
Quân Mạc Tà lùi lại một bước, cũng không có hành động gì. Thế nhưng khi nghe thấy những lời này của hắn, thần chí của Cố Phi Vũ trong nháy mắt sụp đổ, bị lửa giận thiêu đốt! Cơ hồ muốn phun ra một búng máu:
- Không có thâm cừu đại hận gì? Ngươi vừa mới đem cả tám đại tổ tông nhà ta mắng một lần, cơ hồ bức ta sắp phát điên, hiện tại còn nói như thế?
Cố Phi Vũ thở phì phò, tròng mắt cơ hồ lồi ra, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo giống như ác quỷ Địa Ngục, hắn điên cuồng hét lên, nước bọt bay tán loạn:
- Mặc Quân Dạ, việc đã đến nước này rồi có nói gì cũng vô ích, mặc ngươi khua môi múa mép thế nào, lưỡi có nở hoa sen, hôm nay ta cũng nhất quyết giết ngươi! Cho dù ngươi có thể chất Không Linh thì sao, hôm nay cũng khó thoát khỏi cái chết!
Quân Mạc Tà cười khổ một tiếng, thái độ lại càng khó coi, cực kỳ ủy khuất nói:
- Cố công tử, ngài không nên làm nhục sư phụ Tào Thánh Hoàng của ta, tại hạ sao dám đối nghịch với ngươi? Trốn tránh còn không kịp nữa là, hôm nay ta đã tỏ thái độ nhượng bộ rồi, có thể nói là đã cấp đủ mặt mũi cho ngươi, tại sao còn không thuận theo mà không buông tha... Chẳng lẽ Phiêu Miểu Huyễn Phủ này là địa phương mà người ta không muốn nói lí lẽ?
Vừa rồi Cố Phi Vũ chỉ nói là trong Huyễn Phủ còn có rất nhiều người mà ngay cả Tào Quốc Phong cũng không thể trêu vào! Thế nhưng đây cũng là sự thật, cũng không phải lời khoác lác gì. Thần thái tuy cao ngạo, thế nhưng thật sự căn bản không có vũ nhục của Tào Quốc Phong!
Quân Mạc Tà vừa mở miệng, đã chụp mũ cho hắn ngya lập tức, vì….
…Có hai cỗ hơi thở của cường giả đang tới từ phụ cận…
Giờ phút này thần trí của Cố Phi Vũ có thể nói là đã mất một nửa, lửa giận công tâm, dưới sự dẫn đạo của Quân đại thiếu gia, hắn không thèm lựa lời, mắng:
- Ta mắng Tào Quốc Phong thì thế nào? Ngươi nghe không quen à? Tới đây! Tới đây ta cùng ngươi liều mạng! Không phải lá gan của ngươi rất lớn hay sao? Tào Quốc Phong kia là lão tạp chủng! Lão vương bát đản! Lão chó chế...t Vì cái gì mà ta không thể mắng?
Khi bị Quân đại thiếu hướng đạo, Cố Phi Vũ chỉ cảm thấy: "Dù sao mắng thì cũng đã mắng, mắng tiếp vài câu thì có quan hệ gì? Nếu như có thể khiến cho tên tiểu vô liêm sỉ này tức giận, tiến lên liều mạng với mình, bản thân mình vừa vặn có thể trong phút chốc g**t ch*t hắn!"
Đang mắng thống khoái lâm li, càng cảm thấy mắng chửi như vậy mới sảng khoái. Ngươi vũ nhục tổ tông của ta, ta liền mắng sư phụ của ngươi! Con mẹ nó, chẳng lẽ bản thiểu gia không thể mắng chửi ngươi hay sao?
Chỉ có Miêu Tiểu Miêu dị thường khiếp sợ nhìn Cố Phi Vũ, lại nhìn qua Quân Mạc Tà, trong đôi mắt lộ ra thần sắc cổ quái vừa bực mình vừa buồn cười lại không biết phải làm thế nào!
Quân Mạc Tà đỏ mặt, ấp úng phẫn nộ nói:
- Cố công tử, tại sao ngươi có thể như vậy, ngươi có thể mắng ta, ta cũng không hề để ý, thế nhưng tại sao ngay cả Tào Thánh Hoàng cũng mắng? Còn chửi khó nghe như vậy, chẳng lẽ huynh đệ bảy người bọn họ đều có lỗi với ngươi hay sao? Ngươi chỉ là một kẻ hậu sinh vãn bối, tại sao lại có hành vi như vậy? Là trưởng bối nhà ngươi giáo dục ngươi như vậy hay sao?