: Ursawarrious
"Hiện tại mình có một lá bùa hộ thân an toàn vô cùng, vì mình là tương lai của cái không gian khác thường này, bảo đảm cho nó tồn tại sau này!"
Bởi vì Huyễn phủ vô luận thế nào cũng sẽ không để vị mang Không Linh Thể Chất này rơi rụng! Cơ hồ có thể khẳng định, trong tương lại không xa, người này sẽ có được thực lực tuyệt đối, hơn nữa lại còn có trí tuệ và chính kiến riêng của bản thân, tuyệt đối sẽ không chịu để bất luận kẻ nào an bài: Tồn tại như thế tự nhiên sẽ thành đối tượng mà mọi người không nguyện ý trêu trọc. Nếu ai không cẩn thận mà chọc phải hắn, chỉ sợ là cả ngày lẫn đêm đều không an ổn được!
Đây mới thực sự là chuyện kinh khủng nhất!
Đối mặt với một nhân vât nguy hiểm như vậy, ai lại không muốn kết giao? Nếu như đã không có cách nào đặt quan hệ, lại không thể trước tiên diệt sát hắn, vậy thì bản thân cũng chỉ còn cách chịu thiệt thòi mà kiêng kị hắn mà thôi, bởi vì đây đã là cách làm tốt nhất….
Trong nhất thời, Miêu Tiểu Miêu nhìn ánh mắt của Quân Mạc Tà, suy nghĩ trong lòng nàng đã thay đổi: "Mặc quân Dạ này không phải là một tên nhà quê, hắn là một tên có thù tất báo, lại to gan lớn mật, không chút băn khoăn! Người thế này cực kỳ đáng sợ và khó chơi, nếu không cần thiết thì không nên trêu hắn, thậm chí nếu phải va chạm với hắn, thì phải nắm chắc một chiêu g**t ch*t, nếu không, có thể tránh đắc tội thì nên tránh ngay. Với tiềm lực của hắm mà nói, tương lai sau này chắc chắn hắn sẽ là một trong những nhân vật trọng yếu nhất của Huyễn Phủ…"
Quân Mạc Tà trước mặt Miêu Tiểu Miêu, từ câu nói đầu tiên cho tới bây giờ, một câu cũng không hề nhắc đến, thậm chí dư quang cũng không thèm nhìn nàng, nhưng trong lòng Miêu Tiểu Miêu, suy nghĩ về Quân đại thiếu gia đã nhanh chóng thay đổi tận bốn lần!
Từ ấn tượng một kẻ quê mùa cho đến hình ảnh một nhân vật trọng yếu, vô cùng nguy hiểm, cả quá trình cũng chỉ diễn ra trong nháy mắt! Loại tốc độ chuyến biến ấn tượng này, có thể nói là thần tốc!
Hết thảy chỉ trong một đoạn hội thoại, Quân Mạc Tà đã triệt để phá vớ ấn tượng ban đầu của bọn họ!
Trường kiếm của Cố Phi Vũ vẫn dựng thẳng, mắt đầy tơ máu, tuy hiện tại hắn vẫn đang chỉ kiếm vào yết hầu của Quân Mạc Tà, rõ ràng hắn đang chiếm hết thế thượng phong, nhưng nhìn hắn giống như một con gà mắc mưa, thảm hại vô cùng. Thân thể hắn nhìn như đứng thẳng, kì thực là đang nhẹ nhàng run rẩy, trong ánh mắt tràn đầy sự mê loạn cùng cuồng dã, một thân tán ra sát khí cơ hồ là thực chất, ngay sau đó trong nháy mắt lại tán loạn, sau đó lại ngưng tụ rồi lại tán loạn. Trong qúa trình tuần hoàn lặp đi lặp lại này, mồ hôi trên trán của Cố Phi Vũ giống như từng dòng suối không ngừng chảy xuống!
- Ngươi không nên ép ta! Không cần tiếp tục bức ta, không nên ép ta giết ngươi!
Cố Phi Vũ môi run run, dùng ánh mắt tàn nhẫn nhìn Quân Mạc Tà, nhưng hiện tại ánh mắt hắn bất kể hung ác thế nào nhưng trong mắt người xung quanh chính là đang cầu xin!