: Ursawarrious
Cố Phi Vũ xửng sốt một hồi, đột nhiên âm lãnh nói:
- Ta tuy là không có gì giỏi giang, nhưng....
- Ngươi nếu đã biết mình không có gì tài giỏi thì còn đứng trước mặt ta "nhưng, nhị" cái gì?
Quân Mạc Tà cắt đứt lời hắn thay bằng một loại khẩu khí bễ nghễ thiên hạ, nhìn Cố Phi Vũ:
- Ta tuy bất tài nhưng ta lại mang Không Linh Thể Chất! Cả vạn năm nay, ngoài Cửu U Đệ Nhất Thiếu thủy tổ của huyền công ra, chỉ có một mình ta mà thôi! Bản thân ta không có gì giỏi, nhưng thể chất của ta thì rất giỏi a!
Quân Mạc Tà mỉm cười nhìn Cố Phi Vũ:
- Ngươi đã không có gì tài ba, ta so với ngươi giỏi hơn một điểm, cho nên ta tài ba hơn ngươi, kiến giải này của ta ngươi đồng ý chứ?
Trong mắt hắn lộ ra thần sắc trào phúng:
- Cho nên ngươi trước mặt ta không có tư cách nói cái gì. Hiểu không? Sau này thỉnh ngàn vạn lần nhớ kĩ nha!
- Thể chất là do thiên sinh! Không phải là thứ ngươi cố gắng mà đạt được, có gì đáng để khoe chứ?
Cố Phi Vũ thiếu chút nữa giận điên lên, cuồng nộ gào lên.
- Vì cái gì lại không thể khoe? Chính là bởi vì ta có hai vị phụ mẫu tài ba, cho nên ta mới có được Không Linh Thể Chất "tuyên cổ hãn kiến" này (từ xa xưa đã hiếm có). Cũng bởi điểm này mà ta xuất sắc hơn ngươi! Sao lại không đáng để khoe ra! Ngươi bị ngu ngốc à?
Quân Mạc Tà nhìn giống như là mèo vờn chuột cười nói:
- Cố công tử, ngài nói như vậy có phải hay không cho rằng cha mẹ của chính mình quá vô dụng?
Cố Phi Vũ vừa muốn nói ta không có như vậy, nhưng uất hận không nói ra lời.
Quân Mạc Tà cảm thán một tiếng, tiếc hận lắc đầu, dùng một loại ánh mắt đáng thương nhìn Cố Phi Vũ:
- Ta tuy tài sơ học thiển cũng biết được hai câu nói công cha như núi, nghĩa mẹ như biển, cha mẹ ngươi chịu nhiều đau khổ sinh hạ ngươi, càng trăm cay ngàn đắng mới nuôi nấng ngươi thành người. Ngươi, ngươi lại có thể vì thể chất không bằng người khác, liền cho rằng phụ mẫu mình là đồ bỏ đi? Cố Phi Vũ, làm sao ngươi có thể có bộ dạng này?
Quân Mạc Tà vô cùng đau đớn nói:
- Bách thiện hiếu vị tiên (trong trăm điều thiện thì hiếu đứng đầu)! Ngươi nếu có loại ý nghĩ này chính là bất hiếu! Vô cùng bất hiếu!Chính là đại nghịch bất đạo! Chính là tà đạo! Nếu bất hiếu thì lấy gì mà nhắc đến chữ "trung"? Cho nên ngươi, người này nhất định là bất trung. Đối với phụ mẫu, thượng cấp tâm còn có oán hận thì đối với bằng hữu sao có thể là kẻ thật tình? Thế nên ngươi đồng dạng cũng là kẻ bất nhân bất nghĩa! Cố Phi Vũ! Hạng người bất trung, bất hiếu, bất nghĩa như ngươi, mà cũng còn mặt mũi sống trên đời này? Mà lúc này các hạ còn có thể ở nơi này dương dương tự đắc, tự cho mình là giỏi giang khi phụ người khác.... Ngươi, ngươi, ngươi... Ngươi còn có nửa điểm liêm sỉ hay không?
Tiểu Đậu Nha đứng một bên, ánh mắt không khỏi toát ra thần sắc sùng bái đến cực điểm, trời ạ, vị công tử có Không Linh Thể Chất này thật đúng là vô cùng lợi hại, trình độ mắng người đến mức lô hỏa thuần thanh, lúc trước người ta chưa từng nói qua hắn trời sinh đã có Không Linh Thể Chất đều do may mắn, thế mà qua hai ba câu thôi, lại có thể trực tiếp quy kết cho người ta tội danh bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa, vô sỉ…