: Tiểu Mạc Tà
- Vâng, à...
Thiếu nhiên kia không ngớt đáp lại, vừa cẩn thận nhìn từ đầu đến chân của Quân Mạc Tà nói:
- Mặc Quân Dạ này nhìn qua tu vi huyền khí căn bản cũng chỉ là miễn cưỡng đáp ứng tiêu chuẩn, không có gì xuất sắc, lấy tu vi như thế không khỏi không xứng với danh Thể Chất Không Linh trong truyền thuyết. Ngoài này người này hẳn là chưa từng gặp qua cái gì phồn hoa cao quý trong đời, cũng không có xuất thân, có khả năng lớn là được dã thú trong núi nuôi lớn, nên mới có bộ dạng đầu đất như vậy, diện mạo cũng nhếch nhác, hèn mọn, tổng thể mà nói ta không thích người này, nếu chiếc áo bào trắng của Huyễn Phủ mà khoác lên mình hắn thì có thể nói là xỉ nhục, lãng phí.
Cô gái áo vàng nhíu mày nói:
- Cố Phi Vũ, trước nay ngươi cùng hắn chưa gặp mặt, tại sao lại hạ thấp hắn như vậy? Muốn biết người tốt xấu thì không thể xét qua diện mạo được, cũng giống như Cố Phi Vũ nhà ngươi, ở bên ngoài không phải là một công tử nho nhã sao, nhưng ai có thể biết trong bóng tối ngươi lại có chuyện ác nào không thể làm, bụng tràn đầy nam đạo nữ xướng (nam thì là đạo tặc, kẻ cướp, nữ thì lẳng lơ). Trước mặt ta ngươi hạ thấp hắn là có ý gì?
Cố Phi Vũ muốn dở khóc dở cười nói:
- Tiểu Miêu muội muội, vi huynh há là cái kẻ kinh khủng kia sao?
Cô gái áo vàng gật đầu khẳng định, chậm rãi nói:
- Có thể là ta dùng từ không chính xác, bởi vì ngươi so với lời ta nói có vẻ còn quá ít, hoặc phải nói là quá sức kinh khủng không biết chừng.
Cố Phi Vũ hoàn toàn không nói gì, không không cũng không biết nói như thế nào cho tốt. Đúng vào lúc này, có tiếng bước chân vang lên ở cầu thang, Quân Mạc Tà cùng Mầm Đậu nhỏ đã kẻ trước người sau đi lên. Quân Mạc Tà vừa lên liền hiểu vì sao mình bị người ta liếc mắt là nhận ra, vì tại trước mặt cô gái áo vàng có để một tờ giấy vẽ chân dung nửa người. Tuy chỉ là nửa người nhưng tỉ lệ giống như người thật. Khuôn mặt trên bức tranh tự nhiên là tướng mạo hiện giờ của hắn. Bức họa này cũng rất sống động, giống như Quân Mạc Tà đang đứng ở trong tranh, thậm chí cả thần thái diễn cảm của ánh mắt cũng đều giống như đúc, cùng bản thân cũng không có nửa điểm khác biệt.
Mà ở quyển phía dưới có một hàng chú thích nhỏ: Mặc Quân Dạ, năm nay mười tám tuổi, người Huyền Huyền đại lục, nơi sinh không rõ, cha mẹ không rõ, lai lịch không rõ, sư thừa không rõ, thân là Thể Chất Không Linh trong truyền thuyết, là người tu luyện thiên tài! Được Tào Quốc Phong dẫn vào Huyễn Phủ. Người này có vẻ như trung hậu, nhưng lòng dạ cũng rất mơ hồ, bên ngoài cũng rất đôn hậu, tâm thì cơ biến cực kỳ linh hoạt, không có điểm nào nghi ngờ, là một người được giáo dục tốt, xứng đáng trở thành niềm hi vọng của Huyễn Phủ, nhưng nếu vì mưu đồ mà đến thì...
Quân Mạc Tà vừa nhìn đến đây thì toàn bộ bức họa lớn cùng quyển trục bị thu vào, sau đó một âm thanh êm ái vang lên: