:Tiểu Nô
Chỉ có điều từ lời tự thuật của Tào Quốc Phong, Cửu U đệ nhất thiếu cỏ vẻ như rất điên cuồng, lại có suy nghĩ mở rộng không gian bên ngoài, còn muốn coi đây là khởi điểm thông đạo tiến thêm một bước ra ngoài, làm thật a…Quân Mạc Tà đối với mặt hàng vạn năm trước kia thật bội phục sát đất.
Tóm lại ở phương diện này cùng Huyền Huyền đại lục lúc ban đầu không có nhiều khác biệt lắm, Huyễn Phủ có thể gọi là một thế giới khác! Có lẽ diện tích so với Huyền Huyền đại lục nhỏ hơn, nhưng chắc chắn không nhỏ hơn nhiều lắm!
Tào Quốc Phong mỉm cười nói:
- Cho nên thế nhân gọi Phiêu Miễu Huyễn Phủ, cảm giác nơi này không lớn chỉ giống như một cái phủ đệ… thì thật là cực kỳ sai lầm! Phiêu Miễu Huyễn Phủ chúng ta… làm sao Tam Đại Thánh Địa có thể so sánh được.
Tào Quốc Phong nói những lời này rất có vẻ ngạo nghễ đắc ý, nhưng Quân Mạc Tà nghe được lại cảm thấy đúng theo lẽ thường.
Chính mình nắm trong tay một thế giới khổng lồ Phiêu Miễu Huyễn Phủ, Tam Đại Thánh Địa ngươi có không?
- Mấy ngày nay ngơ ngẩn đến cực khổ, ta muốn đi ra ngoài một chút, có được không?
Quân Mạc Tà nói ngắn gọn.
- Không vấn đề!
Tào Quốc Phong sảng khoái đáp ứng:
- Nhưng thân thể ngươi chưa được tốt lắm, cũng đừng có đi lại quá xa, ta phái hai người đi theo ngươi, ra ngoài tản bộ một hồi đừng để thân thể mệt nhọc, nhớ rõ đi sớm về sớm nhé.
- Đã biết.
Quân Mạc Tà thuận miệng đáp, nhưng trong lòng lại nghĩ: "Không biết nơi này các quốc gia phân chia như thế nào? Ra ngoài tản bộ một chút, coi như đi du lịch…."
- Đúng rồi, nhớ một chút…Chủ Cung Huyễn Phủ kia, tạm thời đừng có tiến đến.
Tào Quốc Phong trịnh trọng dặn dò:
- Chính là địa phương sau khi ngươi khỏi bệnh, cũng là chỗ ở của ta trong Phiêu Miễu Huyễn Phủ, bên trong có vô số kỳ trân dị bảo, đều là di sản năm đó Cửu U Đệ Nhất Thiếu lưu lại; nhưng cũng có vô số nguy cơ rình rập!
Hắn trịnh trọng thông báo:
- Chỉ cần phát hiện người có ý đồ tiếp cận nơi này, hoặc là muốn phá hư…mặc kệ là ai, giết! Cho dù ngươi là đồ đệ của lão phu, hay là kẻ có Không Linh Thể Chất, người thủ hộ chắn chắn hạ thủ không lưu tình. Ngươi mới tới không hiểu quy củ, vạn nhất xảy ra tai họa gì, thì ai cũng không cứu được ngươi.
- Ặc, Chủ Cung Huyễn Phủ, có phải là nơi sinh ra loại trái cây kia phải không?
Quân Mạc Tà ngây thơ hỏi:
- Loại trái kia cũng thật khó ăn! Còn không bằng quả táo, ngửi thì rất thơm, mà ăn vào thấy buồn nôn, cái đồ vứt đi ấy chẳng lẽ còn có kẻ thèm muốn sao?
- Xú tiểu tử! Ngươi nói bậy bạ gì đó!
Tào Quốc Phong bị dọa cho hoảng sợ:
- Loại quả kia chính là trấn phủ chi bảo, không biết có bao nhiêu người ước mơ tha thiết, ngươi thế mà dám nói khó ăn? Lão phu ở trong này thời gian tám trăm năm dài, cũng chưa được nếm qua đó! Ngươi đừng có phúc mà không biết hưởng…