Lúc này, chỗ vết thương trong nháy mắt đã khôi phục sức sống vốn có. Mặc dù vết thương là giả tạo nhưng xét về mức độ tổn hại cơ thể thì không kém vết thương thực thụ tí nào. Bằng không làm sao có thể giấu diếm các cao thủ ở đây?
Nhưng vết thương nặng nề như vậy, sau khi trải qua phục dụng Thánh Quá, trong nháy mắt, chỗ thương tổn đã được phục hồi hoàn toàn. Công dụng của Thất Thải Thánh Quả thật là quá b**n th**!
Cảm nhận được điều này, Quân Mạc Tà cảm thấy mừng thầm trong lòng. Bởivì hắn phát hiện được một điều…
Ngoại trừ khả năng dùng để liệu thương, thì nó còn có một hiệu quả khác là dược lực của nó phát huy hết sực chậm rãi và an toàn. Đối với cơ thể người dùng cực kì bổ dưỡng, hoàn toàn không có tác dụng phụ nào cả.
Nói cách khác, cho dù là thường nhân chưa từng kinh qua tu luyện, chỉ cần phục dụng qua Thánh Quả thì có khả năng chống lão hóa, bệnh tật… Chỉ riêng phần hiệu quả này đã hơn rất nhiều thiên tài địa bảo trong truyền thuyết. Thậm chí có phần hơn cả đan dược có được từ Hồng Quân Tháp.
Nếu có loại Thánh Quả này, thì chuyện tình kia không phải là……
Quản Thanh Hàn và Độc Cô Tiếu Nghệ có hy vọng dùng loại Thánh Quả này rồi….
Mà cả quá trình trị liệu, không cần bất cứ trợ lực nào từ bên ngoài. Hết thảy là do dược lực của Thánh Quả trị liệu. Đám người Cung Chủ cứ đứng một bên nhìn không chớp mắt. Mặt khác, nghe Bach Kỳ Phong kể lại hành trình lần này.
Dược lực của Thánh Quả vận hành một cách chậm rãi, kiên định, xâm nhập vào cả cở thể của Quân Mạc Tà khiến hắn cảm nhận được dòng khí xuyên qua huyệt Đàn Trung ở ngực. "Đã đến lúc mình phải tỉnh lại rồi…"! Quân Mạc Tà nghĩ thầm…
Nếu không tỉnh lại sợ rằng sẽ bị cho là hết thuốc chữa, đối xử như một cỗ thi thể. Dù coi như không chết thì cũng sẽ bị nghi ngờ đã trở thành "người đần độn"….
Kết quả, Quân đại thiếu cúi đầu r*n r* một tiếng từ từ tỉnh lại. Hắn giương đôi mắt vô thần xoay xoay nhìn hơn mười gương mặt đang bao vây thân thể mình, tự nói một cách "thống khổ" và "mơ hồ":
- Ta… Ta đang ở đâu? Ta… ta không phải đã chết sao?
Không thể không nói, biểu lộ trên mặt của Quân đại thiếu lúc này có thể dùng để tranh giải Oscar điện ảnh. Trên mặt là sự mệ hoặc sợ hãi, ánh mắt thì hỗn loạn, trốn tránh. Cái cảm giác xa lạ, nói không nên lời này đều giống diễn viên chuyên nghiệp y chang.
Cho dù lúc này đây, một người nào đó có bị thương thật sự cũng chỉ có thể có biểu tình như thế này là cùng…
Tuyệt đối không thể tốt hơn biểu lộ của Quân Mạc Tà lúc này…
Giờ khắc này Quân đại thiếu tuyệt đối có thể đi vào lịch sự điện ảnh, trở thành ví dụ tiêu biểu cho sách giáo khoa về "kỹ năng biểu diễn xuất sắc"!
- Nơi này là Phiêu Miêu Huyễn Phủ! Tiểu tử, ngươi đã tốt hơn chút nào chưa?