"Không được. Hôm nay bổn công tử nhất định phải xử lý mấy tên khốn này. Nếu không thì còn gì là mặt mũi của ta nữa."
Cửu U Thập Tứ Thiếu thật sự là lửa giận ngút trời truyền âm nói:
- Sao thầy trò các ngươi cứ bám theo ta mãi thế? Bổn công tử chẳng liên quan gì tới các ngươi cả, dựa vào cái gì phải nghe ngươi an bài, cho dù là thiếu các ngươi nhân tình thì cũng không thể khiến bổn công tử mất đi tự chủ. Ta định làm gì cũng bị các ngươi ngăn cản, cái này còn để cho ta sống không hả?
- Ta kháo! Ngươi ngươi... Ngươi đơn giản chỉ nói hai chữ "Nhân tình" thôi sao? Ngươi quả thực là đồ vong ân bội nghĩa, uổng phí nổi khổ tâm của sư phụ ta, không tiếc hao tổn tu vi bản thân thậm chí là mạo hiểm tánh mạng đem ngươi cứu ra. Sư phụ ta là người tốt, lòng dạ ngay thẳng, đối với ngươi càng có thể nói là hết sức chân thành, nói là có ân tái tạo cũng không sai. Ngươi giờ đến phá hư thế cục mà chúng ta cất công bố trí lâu nay. Ngươi ngươi... Rốt cuộc còn có chút lương tâm hay không, còn có khí độ làm người hay không, ngươi tự hỏi mình xem, người làm như vậy có được không, ngươi còn biết chữ "Nhân" viết như thế nào hay không...
Quân Mạc Tà nổi trận lôi đình, truyền âm tức giận mắng.
Quân Mạc Tà cũng rất gấp. Nếu Cửu U Thập Tứ Thiếu khăng khăng không đi thì chuyện mình an bày, binh bố trận bấy lâu không phải thành công dã tràng sao? Hao phí không biết bao nhiêu tâm lực, vật lực. Nếu biết sớm như vậy ta không bằng đi tán gái còn hơn, ít ra trên người vẫn còn dính chút mùi thơm.
- Con mẹ nó! Tiểu tử ngươi phóng cái rắm gì thế, bổn công tử làm sao lại vong ân bội nghĩa, chính ngươi tự nghĩ lại đi, bổn công tử giúp tiểu tử ngươi còn ít sao? Còn dám vu bổn công tử tội thiếu nhân phẩm, bổn công tử trước hết đem ngươi b*p ch*t, ngươi nói ta có dám hay không?
Cửu U Thập Tứ Thiếu hiển nhiên cực kỳ buồn bực, gần như phát điên.
- Nếu như Thập Tứ Thiếu đúng là người tốt, có khí khái thì hãy đi đi, đây chính là chứng cứ tốt nhất, ta sẽ tự nhận tội vu cáo.
Quân Mạc Tà xỏ lá nói.
- Muốn bổn công tử đi cũng được, nhưng ngươi phải đáp ứng bổn công tử một điều kiện. Nếu không, hôm nay bảy tên này phải chết là chuyện không thể thay đổi. Cho dù ngươi nói bổn công tử vong ân bội nghĩa cũng đành vậy.
Cửu U Thập Tứ Thiếu người vững vàng như núi, một mặt dùng khí thế trấn áp bảy vị Thánh Hoàng đang đứng trước mắt, mặt khác dùng thần thức truyền âm.
- Điều kiện gì? Ngươi nói xem, chỉ cần ta có thể làm được, ta sẽ làm hết sức.
Quân đại thiếu gia là ai chứ, lời từ miệng nói ra đều chừa lại đường lui, chứ nếu không Cửu U Thập Tứ Thiếu ra điều kiện quá khó thì sao mà làm nổi.
- Ta tin rằng ngươi tốn công tốn sức cố làm ra vẻ huyền bí tiến vào Phiêu Miểu Huyễn Phủ chắc cũng chẳng làm việc gì tốt. Ngươi chỉ cần làm thêm một chút việc thôi.
Cửu U Thập Tứ Thiếu vẫn giữ giọng cao cao tại thượng nhưng Quân Mạc Tà nghe khẩu khí lại đáng khinh làm sao:
- Binh khí mang bên mình của bổn công tử năm đó bởi vì một vài duyên cớ mà mất trong Huyễn Phủ. Đã nhiều năm qua rồi nhưng ta cũng không có hứng thú rèn một kiện khác, cho dù có thì cũng không bằng cái cũ đã quen dùng, ngươi chỉ cần đáp ứng giúp ta lấy nó ra, điều kiện đơn giản vậy thôi.
- Vũ khí tùy thân?
Quân Mạc Tà ngây người ra.
- Đúng, bổn công tử năm đó từng dùng Cửu U âm hỏa rèn một thanh "Thần khúc", trong một lần đại chiến bổn công tử bị Tam Đại Thánh Địa, Phiêu Miểu Huyễn Phủ và Thiên Phạt thú hoàng hợp lực vây công, Thần Khúc bị thất lạc ngoài ý muốn, bổn công tử cũng bị bọn hắn phong ấn trong Cửu U thông đạo và Thần Khúc cũng rơi vào trong tay cao thủ Huyễn Phủ.
- Đây chính là sự nhục nhã nhất trong cả đời bổn công tử.
Cửu U Thập Tứ Thiếu nói:
- Chỉ cần tiểu tử ngươi hứa giúp bổn công tử lấy nó ra và đem đưa tận tay bổn công tử, bổn công tử hôm nay sẽ đại nhân đại lượng buông tha bảy tên kia một con đường sống.
Quân Mạc Tà tỉnh ngộ, khó trách, lúc trước thấy Cửu U Thập Tứ Thiếu chiến đấu nhiều lần, thậm chí trong tình huống nguy hiểm ở Thiên Phạt sâm lâm hắn cũng không sử dụng binh khí, thì ra là vì vậy. Binh khí tùy thân bị mất chẳng trách hắn mang oán khí lớn như vậy.
- Điều kiện này không thành vấn đề. Không phải chỉ là một thanh binh khí thôi sao? Ta nhất định giúp ngươi lấy nó ra.
Quân Mạc Tà phóng khoáng nói.
Hắn thầm nghĩ, mục tiêu chính là của chuyến đi này chính là thất Thải Thánh Quả, nếu luận trình độ trân quý thì tuyệt đối so với cái Thần Khúc gì kia của ngươi cao hơn nhiều lắm. Đã làm Mùng Một còn sợ gì Rằm. Quân đại thiếu trong lòng đã quyết định nhưng ít nhiều cũng không nắm chắc.
Đối với Cửu U Thập Tứ Thiếu mà nói, Tam Đại Thánh Địa hoặc Thiên Phạt hung bất quá chỉ là mục tiêu chinh phục mà thôi. Phiêu Miểu Huyễn Phủ mới là địch nhân lớn nhất của Cửu U Thập Tứ Thiếu. Bất quá đối với Quân Mạc Tà mà nói, hắn cảm giác Phiêu Miểu Huyễn Phủ đoàn kết, mạnh hơn Tam Đại Thánh Địa rất nhiều.
Bởi vì đến bây giờ Phiêu Miểu Huyễn Phủ cũng chỉ phái ra bảy vị Thánh Hoàng nhưng bảy người này có tình cảm rất tốt, làm cho Quân Mạc Tà rất cảm động. Đây mới chính là bằng hữu thật sự.
Trong bảy người này, lão đại Tào Quốc Phong là người trầm ổn, nhưng vị thứ hai Bạch Kỳ Phong thì tính tình lại gay gắt, cực đoan, khư khư cố chấp, hơn nữa làm việc thường không lo lắng hậu quả, đôi khi mang lại cho cả nhóm rất nhiều phiền phức ngoài ý muốn.