Hiện tại Bạch Kỳ Phong đã không muốn sống nữa rồi!
Mong muốn duy nhất của hắn chính là liều mạng!
Liều mạng mình, nhưng sáu huynh đệ còn lại có thể thể thoát thì cũng đáng!
Đây là ý tưởng duy nhất trong đầu hắn!
Nhưng Tào Quốc Phong sớm đã chú ý đến hắn, hắn vừa động, Tào Quốc Phong đã chắn trước mặt, lạnh lùng nhìn hắn, sau đó hung hăng vung tay tát hắn một cái. "Bốp!", một tiếng động thanh thúy vang lên!
Bạch Kỳ Phong vuốt mặt mình, nhất thời có chút ngơ ngẩn. Mấy ngàn năm nay, chưa ai dám tát tai hắn, nhưng hôm nay, hắn lại bị trúng một cái tát rất mạnh trước mắt bao nhiêu người!
Tuy nhiên, trong tim hắn lại không hề có tí oán hận nào!
- Bình tĩnh lại chưa?
Tào Quốc Phong lạnh lùng nhìn hắn:
- Ngươi chắc chắn hiểu rõ, điều những tên này mong muốn nhất chính là một mình ngươi xông lên, vậy ngươi nghĩ thử có thể đột phá được không? Ngươi có biết nếu ngươi xông ra thất bại, tính mạng sáu huynh đệ còn lại, kể cả tương lai của Huyễn Phủ cũng chôn vùi theo ngươi? Ngươi có biết nếu ngươi lao ra liều chết, sáu người chúng ta dù có cơ hội đào tẩu cũng sẽ không bỏ ngươi mà chạy trốn?
- Bạch Kỳ Phong, tại sao ngươi lại trở nên ngu xuẩn như thế?
Trên mặt Bạch Kỳ Phong hiện lên từng trận run rẩy, khuôn mặt đỏ bừng, hắn gầm lên:
- Nhưng...
- Không nhưng nhị gì cả! Ngươi muốn liều chết vì đã đưa huynh đệ vào tuyệt cảnh đúng không?
Tào Quốc Phong cắt đứt lời hắn, cũng gào to:
- Việc đã đến nước này, ngươi lao ra như thế có ích gì? Khoản nợ này của ngươi, tất cả mọi người sẽ nhớ kỹ, khi nào về đến Huyễn Phủ, mọi người sẽ cùng tính toán với ngươi rõ ràng! Chưa gì ngươi đã muốn đi chết? Làm gì có chuyện dễ dàng như thế?
- Không sai! Bạch nhị ca, khoản nợ huynh thiếu mọi người, mọi người sẽ từ từ tính sổ với huynh, chắc chắn sẽ không ai buông tha huynh! Dùng cái chết để chuộc tội sao, thế thì quá dễ dãi cho huynh rồi!
Năm người còn lại đồng thời nở nụ cười, cười một cách vô cùng thoải mái.
Trong thời khắc sinh tử này, những người này lại có thể vứt bỏ tất cả lo âu, sự hào hiệp dâng trào trong lòng.
Sau khi Bạch Kỳ Phong ổn định tâm thần, hắn trịnh trọng gật đầu, sau đó cũng không nói lời nào, ánh mắt đã trở nên bình tĩnh.
- Bốp bốp bốp....
Một loạt tiếng vỗ tay vang lên, thanh âm quái dị kia nói:
- Ha ha ha ha, đúng là tình nghĩa huynh đệ thật tốt a! Phiêu Miểu Huyễn Phủ quả nhiên nhân tài đông đúc, danh bất hư truyền! Tuy nhiên, có "người" da mặt thật là dày, nếu ta phạm phải sai lầm như "người đó", lại còn liên lụy tất cả huynh đệ của mình, chắc ta đã sớm rút kiếm tự tận cho xong, lấy cái chết mà chuộc tội. Không ngờ "hắn ta" lại có thể mặt dày, nghênh ngang trước mặt các huynh đệ! Da mặt của người này chắc đã đạt đến mức thiên hạ vộ song, khoáng tuyệt cổ kim, ta thật là được mở rộng tầm mắt, bội phục bội phục a!