Phía trước là hai ngọn núi, giữa hai ngọn núi này là một khe núi nhỏ và sâu, ánh nắng mặt trời không thể xuyên thủng, từ xa nhìn lại giống như một con độc xà đang uốn éo nằm sát mặt đất. Bạch Kỳ Phong đang đi trước đột nhiên vung tay lên, bảy người đồng thời dừng bức, hắn nhìn thẳng phía trước mà nói:
- Nếu địch nhân thiết lập mai phục tại vùng núi này, đây chắc chắn là nơi hung hiểm nhất, là nơi phục kích tốt nhất! Mọi người chuẩn bị cho đại chiến trước mắt đi!
Sáu người còn lại đồng thời gật đầu, nhìn khe núi trước mắt sâu và dài, bọn họ vô thức đặt tay lên binh khí bên hông! Ai cũng cảm thấy tay mình đang đổ mồ hôi lạnh!
Những người này, bất kỳ một người nào cũng là loại người sống trên lằn ranh sinh tử cả ngàn năm nay, sớm đã thành tinh, cáo đến không thể cáo hơn, cho dù đao kiếm nhập thân, sinh tử trong khoảnh khắc cũng chưa từng làm họ nhíu mày suy nghĩ, nhưng khi đối diện với khe núi này, bọn họ lại có vẻ lo lắng không thôi! Mọi người sợ hãi không phải vì bản thân mình, mà là vì trên vai bọn họ đang gánh một trách nhiệm vô cùng lớn! Tương lai của Huyễn Phủ đang nằm gọn trong lồng ngực của Tào Quốc Phong! Người này tuyệt đối không thể chết!
Bọn họ chỉ biết một điều duy nhất là có một địch nhân cường đại ẩn thân một nơi bí mật nào đó, lúc nào cũng có thể tung ra một kích trí mạng. Còn người này có lai lịch gì, vì sao phải nhắm vào Huyễn Phủ, hắn là người của thế lực nào? Thực lực của thế lực đó ra sao? Tất cả những điều này, mọi người không ai biết!
Chính bởi vì sự thần bí này nên bảy người càng cảm thấy áp lực trong lòng gia tăng!
Bảy người cẩn thận sử dụng thần thức cường đại của bản thân quét qua quét lại khe núi kia nhưng không có bất cứ phát hiện gì! Tuy nhiên, chính vì không phát hiện gì nên mọi người lại càng khẩn trương!
Nhân loại, đối với những việc mà bản thân mình không hiểu rõ có một nỗi sợ vô hình bẩm sinh trong tiềm thức, cho dù là cường giả Thánh Hoàng cũng không có ngoại lệ! Không phát hiện được gì thì chỉ có hai loại khả năng. Một là khe núi kia thực sự không có mai phục. Còn lại chính là thực lực đối phương quá cao, vượt hơn hẳn nhóm người bọn hắn. Tuy nhiên, địch nhân đã bố trí chặt chẽ một kế hoạch tàn khốc như thế, làm sao không mai phục tại nơi tốt thế này cho được?
Nếu nói khe núi kia không có ai mai phục, bảy đại Thánh Hoàng của Huyễn Phủ có chết cũng không tin!
Khe núi chỉ rộng khoảng bốn năm trượng mà thôi, nhưng đá núi hai bên dốc đứng, có vẻ như lúc nào cũng có thể đổ ập xuống! Mà chỗ kỳ lạ nhất của khe núi này là nó đều đặn như một đường hầm do người làm ra...
Bạch Kỳ Phong cau mày một hồi rồi nói:
- Ta đi trước dò thám, nếu có biến xảy ra, các ngươi lập tức đi đường vòng, không cần tìm ta! Nơi này thật sự quá cổ quái và hung hiểm!
Tào Quốc Phong ngẩng đầu nhìn Bạch Kỳ Phong, trong mắt tràn ngập cảm kích: