Cũng không có gì kỳ lạ, thực hiện Hồi Xuân thuật, vô luận là cuối cùng có thể cứu kẻ bị thụ thương hay không, thì người thi thuật vẫn bị hao tổn một lượng thọ nguyên rất lớn, thậm chí có thể vì nguyên nhân đó mà dẫn đến tử vong.
Tào Quốc Phong mỉm cười nói:
- Lão phu đã sống qua hơn một nghìn năm, tuy nhiên lại vẫn thấy chưa đủ, nhưng tuyệt cũng không vì thế mà trơ mắt nhìn một tuyệt thế thiên tài bị hủy hoại trước mắt lão phu! Tam Đại Thánh Địa có thể đố kị người tài, vì phòng ngừa rắc rối mà có thể ngay bây giờ xuất hiện, hạ sát thủ với lão phu, nhưng lão phu cũng sẽ không để tâm. Kẻ ham sống chưa chắc là đã sợ chết!
Nói xong, y liền nắm lấy cổ tay thiếu niên, đem huyền khí tinh khiết nhất của bản thân liên tục chảy vào người thiếu niên, không chút nào giữ lại….
Vị thiếu niên có thể chất Không Linh này, dĩ nhiên là Quân Mạc Tà, Quân đại thiếu gia. Ngay lúc này đây, trong lòng Quân đại thiếu đang có trăm mối cảm xúc lẫn lộn.
Tào Quốc Phong này thật sự là toàn tâm toàn ý bảo hộ cho mình, y làm cho Quân Mạc Tà cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Bởi vì Tào Quốc Phong đích thực là không hề quan tâm đến sinh mạng tồn vong của bản thân, mà Quân Mạc Tà lại lấy điểm đó mà lợi dụng y.
Tuy rằng mục đích của Tào Quốc cơ bản vẫn là vì Phiêu Miểu Huyễn Phủ, nhưng Quân Mạc Tà vẫn cảm thấy hành vi của mình rất đê tiện.
Thời điểm Tào Quốc Phong thi triển Hồi Xuân Thuật, Quân Mạc Tà rõ ràng cảm nhận được sinh mệnh y trôi qua rất nhanh chóng, trong lòng Quân Mạc Tà âm thầm thở dài, âm thầm nghịch chuyển Khai Thiên Tạo Hóa Công, đem sinh mệnh lực của Tào Quốc Phong truyền ra, dùng một phương pháp kỳ lạ truyền ngược lại vào cơ thể y.
Sau khi nhận được sinh mệnh lực, hắn dùng Khai Thiên Tạo Hóa Công bao bọc lại lực lượng đó, rồi rót ngược vào cơ thể Tào Quốc Phong.
Tuy rằng tốc độ có chậm một ít, so ra thì kém tốc độ chuyển vận của Tào Quốc Phong, nhưng vẫn ổn thỏa, không lo bị y phát hiện.
Hơn nữa, quá trình Tạo Hóa Công xử lý sinh mệnh nguyên lực, sau đó truyền ngược lại, vô tình làm cho chất lượng của sinh mệnh lực lại tăng lên, Tào Quốc Phong tuy thi triển cấm thuật nhưng lại nhận được ưu đãi, thọ nguyên lại kéo dài thêm một chút.
Quân Mạc Tà trong lòng thoáng an tâm: "Ít nhất cũng coi như ta có sự bù đắp cho ngươi. Không đến mức cho ngươi phải tay trắng…"
"Tương lai có là bằng hữu hay thù địch, thì chuyện đấy nói sau, ta cố gắng không làm thương tổn đến ngươi lúc này cũng không sao…"
Quân Mạc Tà nhắm hai mắt, tự nói với bản thân.
"Vì hai người Độc Cô Tiểu Nghệ và Quản Thanh Hàn, ta cũng không còn cách nào khác…
…Bởi vì nếu ta trực tiếp yêu cầu, các ngươi tuyệt đối sẽ không chấp nhận, cái ta cần chính là số lượng….
…Xin cho ta ích kỷ một lần! Xin thứ lỗi!"
Quân Mạc Tà trước giờ đều lấy bản thân làm trung tâm, chuyện ích kỷ, sớm đã làm không ít, nhưng chỉ riêng lúc này, thấy Tào Quốc Phong không chút do dự dùng tính mạng của bản thân hắn mà kéo dài sinh mệnh của mình, Quân Mạc Tà cảm thấy chấn động từ tận đáy lòng.