: Tiểu Hận
- Mời nói, tại hạ xin chăm chú lắng nghe!
- Chuyện kể rằng, vị Tà Chi Quân Chủ kia cũng là thiên tài vạn năm khó gặp của Huyền Huyền đại lục ta. Quả nhiên là kinh thái tuyện diễm, tuyệt đại thiên kiêu, hơn nữa tâm cơ trùng điệp, lòng dạ thâm trầm, đa mưu túc trí, anh dũng vô địch……
Vị Lục huynh kia mở miệng là phun ra một tràng. Quân Mạc Tà nghe vậy, mặt mày rạng rỡ, ba vạn sáu ngàn cái lỗ chân lông trên người nở tung ra, toát ra vẻ thư thái, sung sướng đến cùng cực.
Thật sự thoải mái mà! Tuy hắn nói đều là sự thật, nhưng ít nhiều hắn nói còn hơi thiếu, còn có chút dùng từ không được thỏa đáng. Cái gì mà "lão mưu thâm toán", bổn thiếu gia đang tuổi thanh xuân, hào hoa phong nhã thế này. Lão làm sao được mà lão…
"Lại nói đến vị Tà Chủ này, võ công xem ra còn thâm hậu hơn chính bản thân mình nữa."
- Kỳ thật, Tà chủ vốn đã vô địch thiên hạ từ nhiều năm trước, nhưng vì bồi dưỡng thế lực của mình, hắn ẩn nhẫn hơn năm trăm năm… Không nói đâu xa, chỉ riêng khoản ẩn nhẫn tận năm trăm năm này, Tà chủ lão nhân gia quả nhiên là nhân vật trầm ổn làm cho người ta phải kính phục. Ẩn nhẫn ngàn năm, ra tay như chớp giật, một bước lên trời! Rốt cục trận chiến đầu tiên đã làm cho Tam Đại Thánh Địa mất hết mặt mũi.
- Chờ một chút, Lục huynh. Huynh vừa nói… Vị Tà chủ này sớm đã vô địch thiên hạ, rồi ẩn cư năm trăm năm?
Quân Mạc Tà trợn tròn mắt:"Ta kháo, lão tử lúc nào ẩn cư năm trăm năm? Chính ta còn không biết? Còn sớm thiên hạ vô địch, ta mà có bản lãnh đó, sao phải trốn chạy như thế này?"
- Cao nhân làm việc sao chúng ta có thể hiểu được! Chuyện này vô cùng xác thực, không giả dối một chút nào! Ta có thể lấy mạng mình ra đảm bảo! Tà chủ đại nhân cao minh, tuyệt đối là thiên hạ đệ nhất nhân!
Lục huynh ngửa đầu vỗ ngực cam đoan.
Quân Mạc Tà khóe miệng khẽ giật giật, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ hắn nói không phải là ta mà là một vị Tà Chi Quân Chủ nào khác?". Sau đó hắn miễn cưỡng cười, cực kì gian nan nói:
- Vậy mời huynh nói tiếp…
- Hắc hắc, hiện tại có nhiều người cứ cho rằng Tà Chủ lão nhân gia và Thiên Hương thành Quân gia Quân Tam Thiếu là một người, ha ha ha!
Lục huynh cười to, tự đáy lòng tỏ vẻ hắn không đồng ý với tin tức này.
- Cách nói này quả là hoang đường bậc nhất! Năm đó Quân Mạc Tà đại náo Thiên Hương thành cũng có thể coi là một nhân vật phong vân... Bất quá đem hồng trần thế gia công tử so với Tà chủ lão nhân gia, quả thật là còn kém xa… xa lắm!
- Không đúng, như vậy vẫn chưa đủ, chênh lệch của hai người phải nói như là trời và đất, căn bản không thể so sánh!
Đánh giá xong khoảng cách giữa hai người, Lục huynh nhất thời lại có cảm giác mình nâng cao Quân Mạc Tà quá liền bỏ thêm một câu: