- Cho dù có vì lý do đó cũng không nên làm ra hành động đê tiện vô sỉ như thế này!
Kiều Ảnh tức giận đỏ bừng mặt, lạnh lùng nói:
- Nếu đã không muốn nhận trách nhiệm thì ngay từ đầu đừng có ăn nói khoác lác, tại sao lúc nãy khi các ngươi vừa đến đây thì không nói vậy đi, lại còn trưng ra cái bộ dạng vui vẻ khi người khác gặp họa nữa? Còn giờ thì sao, thấy luyến tiếc rồi à?
- Sợ? Kiều Ảnh, chẳng lẽ ngươi không biết đây vốn không thể tính là chuyện của riêng một cá nhân nữa? Chuyện này có quan hệ trọng đại đến tương lai của cả Thiên Thánh Cung! Hơn nữa chuyện này, ngọn nguồn cũng là do tên tiểu tử Quân Mạc Tà này đê tiện vô sỉ trước! Hắn sớm đã có âm mưu này, lại còn giả ngây giả dại, làm ra đủ mọi chuyện giả dối, dụ dỗ lão phu sập bẫy.
Đằng Sùng Kiệt lớn tiếng nói:
- Hắn cứ thế mà đem chúng ta ra trêu đùa, làm sao lão phu có thể yên lặng mà không ra mặt đòi lại công đạo!
Hắn đỏ mặt, nặng nề nói:
- Nói thế nào… mọi chuyện diễn biến đến mức độ này nguyên nhân bắt nguồn từ ân oán của ta và tên tiểu tử Quân Mạc Tà kia! Cũng không có liên quan gì đến Thiên Thánh Cung cả! Kiều Ảnh, nếu ngươi còn thừa nhận mình là người của Thiên Thánh Cung thì ngươi đừng nhiều lời nữa, lão phu lần này ra tay loại bỏ cái ân oán cá nhân này, tuy là tự mình hạ thấp thân phận, phải mang tiếng là ỷ lớn h**p nhỏ nhưng cũng đành phải vậy!
Kiều Ảnh bị hắn làm cho tức giận đến mức mắt trợn cả lên, cơ hồ không nói ra lời.
- Ha ha ha…
Quân Mạc Tà đột nhiên cười lên ha hả:
- Ân oán cá nhân… Những lời này của ngươi quả thật cũng khá êm tai a! Ta cuối cùng cũng thấy rõ người của Tam Đại Thánh Địa vô sỉ đến mức độ nào rồi! Quả nhiên không ngoài thượng bất chính, hạ tắc loạn, cường giả bậc Thánh Hoàng đã thế thì những người khác chắc hẳn cũng không thể khá hơn! Đằng Sùng Kiệt … hôm nay ngươi thật đúng là làm cho Quân Mạc Tà ta phải mở rộng tầm mắt!
- Bất luận thế nào! Hôm nay nếu ngươi nhất quyết không chịu đem bảo vật lưu lại thì đừng mong có thể sống sót rời khỏi Thiên Thánh Sơn!
Sau câu nói này của Đằng Sùng Kiệt, tất cả những người ở đây đều đồng loạt tiến lên từng bước, tập trung mọi sự chú ý vào Quân Mạc Tà, giống như nguyên một đàn hổ đang rình mồi vậy!
Mắt thấy thế cục đã rơi vào tình thế hết sức căng thẳng và nguy hiểm!
- Ta xem ai dám động thủ!
Kiều Ảnh nhẹ nhàng đến chắn trước người Quân Mạc Tà, lời nói đầy vẻ phẫn nộ.
Trong lòng nàng lúc này đan xen giữa sự đau lòng và phẫn nộ, còn thêm cả vài phần xấu hổ!
Đau lòng vì những linh dược đã bị lấy đi, còn phẫn nộ là vì những con người vô sỉ trước mắt này…
Không thể tin được những người này lúc bình thường sinh sống trên Thiên Thánh Sơn, tránh xa sự đời, lúc nào cũng ra vẻ ta đây là cường giả tối cao đương thời, thế nhưng bây giờ lại có thể làm ra sự tình vô sỉ bỉ ổi như vậy.
Đã lật lọng, đã không giữ lời hứa thì thôi, lại còn dùng vũ lực áp chế, lấy mạnh h**p yếu… Tuy rằng Quân Mạc Tà cũng chiếm quá nhiều tiện nghi, hắn đã lấy đi nhiều linh dược như thế, cũng là quá sức tham lam đi, nhưng… Nếu đã đáp ứng rồi thì tuyệt đối không được đổi ý, càng nên đổi ý!