Kiều Ảnh nghiêm túc nói:
- Quân Mạc Tà, ta không có nói khoa trương, thật lòng ta trịnh trọng nhờ ngươi, ngươi nhất định… Nhất định phải… phải chiếu cố nó cho tốt! Cho dù ngươi không thể nuôi trồng, chỉ cần để yên những hạt này ở trong hộp, rồi đặt ở một nơi có linh khí sung túc, nó không có đòi hỏi gì quá khó đâu. Nhưng nếu ngươi thật sự không có đủ điều kiện… Thì đem nó trả về cho ta, được không?
Câu nói sau cùng, giọng điệu của Kiều Ảnh gần như đã là cầu khẩn van nài. Thái độ này, trông giống y hệt với lúc một vị mẫu thân tiễn đưa con gái thân yêu của mình về nhà chồng…
Quân Mạc Tà cảm nhận những lời này của nàng hoàn toàn là thật lòng, sắc mặt trở nên nghiêm túc, đưa hai tay nhận lấy, nói với một khẩu khí hứa hẹn:
- Yên tâm, ta có thể đảm bảo với cô, lần sau cô gặp lại nó, nó sẽ hoàn toàn khác xa hiện giờ!
Linh Lung Liên ở trong tay nàng, những lá cây nhỏ nhỏ trong suốt khẽ lay động, tựa như đang chào tạm biệt Kiều Ảnh; trong lòng Kiều Ảnh hết sức đau xót, nước mắt cứ thế mà chảy xuống.
Quân Mạc Tà mẫn cảm phát hiện, trong ao sen, nơi mới lấy Linh Lung Liên ra, giống như có một cái bát vô hình đặt bên trên vậy, mặt nước trông như bị cái gì đè nén, ngay cả phụ cận cũng không có tí nước dâng lên.
Một lúc sau mặt nước mới khôi phục được vẻ bình lặng như gương.
- Cái này…dường như là linh dịch ở thế rắn…
Trong lòng Quân Mạc Tà lại dấy lên một tham muốn, xem dạng này, quả thật là thứ tốt nha, một thứ tốt như vậy làm sao lại để cho bọn người Tam Đại Thánh Địa độc chiếm… Chính mình làm sao có thể để cho bọn hắn một mình hưởng lợi? Như thế chính là phạm tội nha!
Xung quanh đây lúc này, chỉ có mỗi một mình Kiều Ảnh, đúng là cơ hội trời cho a, có cơ hội tốt như thế này mà không biết chiếm tiện nghi thì thật là không phải a…
Nghĩ thế, Quân Mạc Tà liền đảo mắt, tuy khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng lãnh đạm nhưng đầu hơi ngẩng lên, nhìn về phương xa nói:
- Linh khí ở nơi đây, quả là khiến người ta phải hâm mộ, nồng đậm đến mức trông cứ như sương mù dày đặc, tu luyện ở một nơi thế này… chậc chậc… Thiên Thánh Cung các người quả là làm cho ta phải ngưỡng mộ a…
Kiều Ảnh theo bản năng nhìn theo hướng hắn vừa nói, không khỏi khẽ cười một tiếng:
- Quân công tử đã nhầm rồi, đó không phải là thiên địa linh khí, chỉ là sương mù bình thường lúc hoàng hôn mà thôi, sắc trời cũng đã tối rồi.
Quân Mạc Tà thừa dịp nàng vừa quay đầu đi liền âm thầm khởi động Hồng Quân Tháp, vận dụng Thủy chi lực, sưu một tiếng, linh thủy trong ao đã vô thanh vô tức vơi mất một phần ba…
Hắn làm vẻ mặt xấu hổ, ngượng ngùng sờ sờ đầu, khịt khịt mũi, cười hắc hắc nói:
- Nha? Có thật không? Ta quả thật nhìn nhầm rồi ha ha a…
Cười như là vô cùng xấu hổ.
Kiều Ảnh khẽ cười, vô cùng thông cảm cho chuyện xấu hổ này của hắn, trong lòng cũng chợt động: Nguyên lai thiếu niên này cũng còn trẻ con. Trông cái bộ dạng vừa rồi hắn cười xấu hổ cũng thật là đẹp…
Trộm được vật này khiến Quân Mạc Tà hết sức hài lòng. Trong lòng vui mừng, lúc này mới chú ý quan sát Linh Lung Liên trong tay, thận trọng nhìn kĩ thực vật nhỏ bé này, phía dưới có vô số rễ nhỏ như tơ nhện. Ở giữa có một mảng non nớt trắng như ngọc. Mảng trắng này quả thật là cực kì nhỏ, phỏng chừng to bằng hạt đậu, cũng không có bất cứ một mùi hương gì, nhưng cầm ở trong tay tự nhiên tinh thần lại cảm thấy sảng khoái…
Quân Mạc Tà vung tay một cái, Linh Lung Liên ở trong tay bỗng dưng biến mất không thấy đâu nữa, hiển nhiên đã bị thu vào bên trong Hồng Quân Tháp. Kiều Ảnh ở bên cạnh trông thấy, đưa mắt ngạc nhiên nhìn hắn, Quân Mạc Tà nhún vai, bày ra vẻ mặt vô tội. Chớp chớp mắt nói:
- Bí mật!
Kiều Ảnh hừ một tiếng, trong lòng nàng lúc này mới có chút yên tâm: Quân Mạc Tà này xem ra cũng rất thần bí, không biết chừng hắn thật sự có khả năng nuôi dưỡng Linh Lung Liên này…