:Chim Ruồi
Trong phút chốc, mọi người tức thì khôi phục tinh thần sau hồi ức, mới phát hiện rõ ràng trên mặt nhiều người đã đẫm lệ!
Mà giữa sân, những người lớn tuổi tu vi thâm sâu sớm đã quên cảm giác rơi lệ, hôm nay mắt cũng ươn ướt, thì ra chính mình cũng chưa thực sự quên thế nào là rơi lệ!
Mọi người nhìn Quân Mạc Tà với ánh mắt có chút phức tạp, có chút kì dị.
- Các vị, tu hành chi đạo xưa nay giản khổ, chính là cuộc chiến với bản thân. Chiến đâu với chính mình, nhưng quan trọng nhất là chiến đấu với tình cảm của mình!
Quân Mạc Tà cười nói:
- Cửa khó phá, trước giờ là tâm ma! Là chỗ điên cuồng nhất. Từ xưa đến nay vô số anh hùng đều thất bại ở đó.
- Cũng không phải nói các người vì tình yêu nam nữ thì cần phá Tình quan, chặt đứt tình cảm. Chuyện này chỉ cần trải qua liền không nhìn thấu, càng chưa nói đến cắt đứt! Trong các người một số đã lớn tuổi, các ngươi hãy hồi tưởng lại! Áp lực các ngươi càng lâu thì càng cảm thấy khó chịu. Mà tâm ma trong tu hành cũng sẽ càng khó qua! Hơn nữa lúc đột phá hoặc thời gian độ lôi kiếp lại càng là trí mạng!
Vẻ mặt mọi người vẫn đẫm lệ, nhưng ai cũng đang thầm tự hỏi.
- Hiện giờ các ngươi tu luyện, chẳng khác gì tu luyện tâm ma! Thực lực càng mạnh thì tâm ma cũng càng mạnh hơn! Các ngươi cứ như vậy thì vĩnh viễn không thể vứt bỏ tâm ma. Sớm hay muộn sẽ có một ngày bị tâm ma phản phệ, thần hồn câu diệt!
Quân Mạc Tà thản nhiên nói.
- Cái này… Rốt cục phải làm sao bài trừ tâm ma?
Người đầu tiên bên phải ngẩng đầu lên, mắt vẫn ươn ướt:
- Tình quan… rốt cuộc làm sao qua đây?
Năm đó người này tình cảm rất tốt với thê tử, lúc thê tử chết dường như đã muốn vứt bỏ sinh mạng đi theo. Nhiều năm như vậy, mỗi khi nhớ tới trong lòng vẫn canh cánh, hắn nhìn Quân Mạc Tà chán nản nói:
- Nếu cần vượt tình quan mà cần phải bỏ người mình yêu ra khỏi lòng. Vậy ta thà lựa chọn thần hồn câu diệt!
- Tình quan làm sao vượt qua, đều tự có biện pháp. Thích hợp với ta, chắc gì thích hợp với các ngươi!
Quân Mạc Tà thản nhiên cười nói:
- Nhưng vượt tình quan cũng không phải quên đi áp lực! Cho nên các vị cần thuận theo tự nhiên!
- Thuận theo tự nhiên…
Một đám tu sĩ vẻ mặt hoang mang.
- Từng có người dùng nước mắt vượt tình quan…
Quân Mạc Tà nói:
- Đến khi hắn vượt qua lôi kiếp, mắt vẫn đẫm lệ nhớ về thê tử. Người này tình cảm sâu sắc…Suy nghĩ là có thể hiểu!
- Dùng lệ vượt tình quan?
Đột nhiên mọi người nghe thấy, đều cảm thấy có chút khó tưởng tượng.
Nhưng suy nghĩ kĩ càng, lại cảm thấy không phải không có lí. Nhưng rốt cục đạo lí ở đây lại không ai nói ra được.
- Các vị, ta trinh trọng tặng mọi người một câu, liền xem như hôm nay báo đáp ân tình các vị.
Quân Mạc Tà ha ha cười nói:
- Mà ta còn muốn lấy ở đây một đồ vật, mong chư vị không lấy làm phiền lòng!
- Không sao cả, nếu có gì cần, mặc kệ là vật gì, ngoài Linh Lung Liên chỉ có thể cho ngươi một gốc ra, ngoài ra cái gì cần cứ việc lấy!
Mọi người dường như trăm miệng một lời. Thầm nghĩ tiểu tử này có thể lấy gì đây? Linh Lung Liên đã đáp ứng cho ngươi một gốc rồi, còn vật gì khác tốt chứ, coi như mấy cái thiên tài địa bảo đều sinh trưởng dưới đất ngươi cũng không mang được hết… Chẳng thà cứ hào phóng đi…
- Vậy thì vô cùng cảm tạ!
Quân Mạc Tà cười quỷ dị:
- Kỳ thực những lời này là lời quan tâm lo lắng… Mọi người luôn sợ tâm ma như sợ cọp, nhưng… nếu coi tâm mà trở thành một trợ lực thì sao….
Câu cuối cùng, Quân Mạc Tà nói cực kì thâm sâu, sau khi nói xong, mọi người liền cố sức suy ngẫm.
- Tâm ma… vì sao không thể trở thành trợ lực của bản thân…
Cả đám hít sâu, nhíu mày, dường như tìm kiếm gì đó, lại như chẳng hiểu ra điều gì, nhất thời cảm thấy khó chịu…
- Cửa đang ở trước mắt các vị, tin rằng trải qua lần này mọi người đều tự có lĩnh ngộ. Vừa rồi tiểu tử mạo muội dùng bí pháp rót vào thanh âm, khơi lên tình cảm mấy ngàn năm, nếu có gì mạo phạm thỉnh các vị tiền bổi hiểu và bỏ qua.
Quân Mạc Tà mỉm cười một chút, chậm rãi nói.
Sắc mặt Quân Mạc Tà trắng bệch, đồng thời thôi miên nhiều cao thủ như vậy, hắn dùng tinh thần lực hoàn toàn từ Hồng Quân tháp trợ giúp, nhưng bản thân hắn cũng tốn sức vô cùng.
- Đừng khách khí! Quân tiểu hữu, buổi nói chuyện của ngươi đưa chúng ta ra khỏi sương mù, vạch ra lối đi, chúng ta cảm kích còn không kịp, sao lại trách móc? Nói sao thì trong chuyện này chúng ta cũng có ý phối hợp, nếu không…. Ha ha, hôm nay ôn lại chuyện mấy ngàn năm dúng là cảm xúc đan xen… Xem ra chúng ta cần phải lập tức bế quan vài ngày…
Người đầu tiên bên phải nhẹ nhàng nói, nhìn Quân Mạc Tà vô cùng cảm kích.
Những người khác cũng sối nổi làm theo. Ánh mắt cực kì nhu hòa.