Nói về nhân tình hay có mục đích khác? (2)
: Nomore8x
Người trung niên anh tuấn này, không ngờ là người của ba ngàn năm trước! Nhưng khi hắn nói chuyện, Quân Mạc Tà cũng đã biết được một điều, hóa ra người này chính là người gọi là linh loại chuyển thế gì gì đó!
Nói cho mình tên tuổi hai đời, ẩn ý trong lời nói này cũng đã rất rõ ràng.
- Ta nên gọi ông là Cổ Hàn hay Vu Sơn Vân?
Quân Mạc Tà cười cười.
- Tên cũng chỉ là một cái danh hiệu, gọi là gì cũng được. Cho dù ngươi gọi ta theo ý nghĩ trong lòng là lão bất tử cũng không sao cả.
Trung niên nhân cười khẽ, nói.
- Ha ha ha...
Đối phương rất thẳng thắn, lại nói chuyện với mình không tệ, không hề gây khó dễ chút nào, vì thế Quân Mạc Tà cũng có đi có lại một hồi. Bởi vì, đây là một nhân tình rất lớn, nhưng điều Quân Mạc Tà không muốn nhất chính là thiếu nợ người ta, mà còn là nhân tình của Thánh Địa.
Chỉ thấy hắn nhìn vị "Vu Sơn Vân hoặc là Cổ Hàn" này khẽ cười nói:
- Ba ngàn năm a... Cổ Hàn, trong ba ngàn năm này, ông đã lấy bao nhiêu lão bà? Hồng nhan có thể làm cho ngôngươi để mắt đến, chắc chắn đều là tuyệt đại giai nhân a? Mà các nàng hiện giờ thế nào?
Những lời này vừa nói ra, mười một người ở đây, đã có mười người có vẻ tức giận, có vẻ như sắp phát tác đến nơi!
Tuổi thọ dài lâu, tất nhiên đó là điều bọn họ mong ước, nhưng vì sinh mạng lâu dài, cũng có nhiều điều làm cho bọn họ nghĩ lại mà sợ, khó có thể quên được! Mỗi khi nhớ đến là trong lòng nhức nhối!
- Quân công tử, nhưng lời này của ngươi hơi quá!
Thành Ngâm Khiếu nặng nề nói!
Mà Vu Sơn Vân ngồi trên cùng, trên mặt dường như đeo lên một cái khăn che mặt thật dày, không ai nhìn rõ mặt của hắn, chỉ có một luồng khí hỗn trong căn phòng chợt xuất hiện làm cho người ta không thở nổi.
- Quá phận sao? Vậy được rồi, ta hỏi vấn đề khác! Ba ngàn năm qua, ông trải qua nhân sinh hai lần, cái này cũng không tính là nhiều! Nhưng mỗi lần chuyển thế, mỗi một kiếp lại có cha mẹ, chắc họ vô cùng yêu thương ông phải không? Vậy mấy vị lão nhân gia hiện tại ra sao rồi?
- Quân Mạc Tà! Ngươi quá càn rỡ!
Khúc Vật Hồi bỗng nhiên đứng dậy, trợn mắt hét lớn.
- Càn rỡ sao? Có vẻ ta không đúng một chút! Thôi, ta lại hỏi vấn đề khác...
Quân Mạc Tà sờ sờ cằm nói tiếp:
- Trong ba ngàn năm, ông từng có cha mẹ, cũng sẽ có hồng nhan tri kỷ, thê thiếp các kiểu... Nếu như vậy, chắc chắn không thể không có cốt nhục của mình! Vậy những người con của ông, lúc này đang ở đâu?
Quân Mạc Tà cười thản nhiên nói tiếp: