: Nomore8x
Về phần bức tường của nhà tranh thì đều là một loại cây là Thanh Tịnh Trúc, được ghép lại một cách chặt chẽ, tạo thành vách tường. Loại Thanh Tịnh Trúc này không phải là vật khó tìm, bản thân cũng không có tác dụng gì quá lớn, nhưng, chỉ cần có cái đồ chơi này ở đây, mấy loại độc trùng gì đó ở xung quanh, hoàn toàn không dám đi qua nơi này.
Mà cái đồ chơi này còn có một cái lợi lớn nhất là đông ấm hè mát, là công cụ điều hòa tự nhiên! Hơn nữa quanh năm lại tỏa ra một mùi hương thanh khiết sâu lắng, phối hợp với Huyền Linh Mộc ở đây, một gian nhà tranh này, chính là thiên đường tu luyện.
Cái con mẹ nó so với nhang muỗi, vợt điện còn hữu dụng hơn nhiều!
Quân đại thiếu gia ganh tị trong lòng, trắng trợn ganh ghét!
Sau khi nhìn thêm đám dây leo quấn quanh bên trên nóc phòng Huyền Linh Mộc, con mắt của Quân đại thiếu gia đã muốn biến thành mắt sói rồi! Toàn một màu xanh lục! Phượng Vĩ Đằng, Triêu Thánh Đằng; Tử La Đằng, Thủ Ô Đằng... Bát Bảo Chi, Trường Sinh Mạn...
Quân đại thiếu gia nhức răng hít một hơi thật sâu... Những thứ này đều là thiên tài địa bảo hiếm có a! (NV: hãn kiến hãn văn = ít được nhìn thấy, ít được nghe thấy). Mẹ nó, các ngươi quá tiết kiệm rồi đó...
Hiện tại lão tử có thể nói là giàu có nhất thiên hạ, cũng không giám xa xỉ như vậy a... Đám vương bát đản Thiên Thánh Cung này, ở đây trồng nên chỗ thần tiên khó cầu, lại còn ở trước mặt mình ra vẻ giản dị, nói cái gì mà -Cần Kiệm, chính là truyền thống tốt đẹp của Thiên Thánh Cung-, kiệm cái con bà nhà ngươi! Các ngươi nó thế không biết xấu hổ hay sao, sao các ngươi không chết đi a...
Lời này, cũng quá trái với lương tâm rồi!
- Làm sao vậy? Quân công tử, nhà cửa đơn sơ, xin đừng trách thất lễ.
Khúc Vật Hồi cẩn thận nói.
Quân Mạc Tà run rẩy, hai mắt bỗng nhiên rưng rưng nắm lấy tay Khúc Vật Hồi:
- Khúc lão tiền bối, cần kiệm giản dị chính là đức tính tốt đẹp nhất của con người, ta...ta...… con mẹ nó cũng muốn học tập các ngươi, tiết kiệm như thế này, cũng là hồi ức ngọt ngào.... Để cho tang mang đi mấy gian nhà tranh ở đây...... không cần nhiều, năm sáu cái là được, để cho vãn bối noi theo một chút mỹ đức của tiền bối a....
- Cút! Tiểu tử nhà ngươi nghĩ hay quá nhỉ!
Khúc Vật Hồi liền mở miệng mắng, tên này cũng quá tham lam rồi! Vừa mới mở mồm đã là năm sáu gian...… Hắn coi đây là gì? Độn Thế Tiên Cung Mạc Vô Đạo cầu mấy trăm năm cũng chỉ muốn vài cọng mà thôi, vừa mới nhìn thấy đã muốn cho hắn hơn một nửa...…
- Kiều Ảnh.... ngươi trở về rồi hả? Ân, còn có khách quý cũng đã đến àh? Sao còn không vào?
Một thanh âm ôn hoàn khoan thai vang lên, không mang theo chút bực bội nào.
Vẻ mặt ba người hơi trịnh trọng, thấp giọng đáp:
-Vâng!
Lúc này mới nói với Quân Mạc Tà:
- Quân công tử, xin mời!
- Vậy thì bản thiếu gia không khách sáo nữa.
Quân Mạc Tà cười, cất bước đi đằng trước, tò mò hỏi:
- Ở đây có tổng cộng một trăm ba mươi sáu gian phòng, nhưng không biết là có phải đều đã có người ở?
-Đều có người ở? Làm sao có thể!
Khúc Vật Hồi Lắc Đầu, nói:
- Khoảng chừng một nửa là không có, trải qua vạn năm, chỉ có người tấn cấp Thánh Hoàng thành công, mới có tư cách vào ở nơi này! Lúc trước, ở bên trong Thiên Phạt sâm lâm lại hao tổn nhiều người, lần này còn bị ngươi giết một đám! Trước mắt ở đây, cũng chỉ còn không đến sáu mươi người thôi....
- Sáu mươi người! mươi người Thánh Hoàng hoặc là trên Thánh Hoàng cường giả....
Quân Mạc Tà hít một hơi lạnh. Nhe răng nhếch miệng mà hỏi:
- Hai vị tiền bối ở đây, đại khái có địa vị gì?
- Hai người lão phu là Tả Hữu hộ pháp, chỉ là một cái hư danh, thực lực...… Đại khái cũng là mười người nổi danh. Không đáng nhắc đến!
Tuy ngoài miệng Khúc Vật Hồi nói là -không đáng nhắc đến- nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ đắc ý ai cũng nhìn ra được.
- Bội phục, bội phục, đúng là thần tượng của ta.
Vẻ mặt Quân Mạc Tà tỏ ra ngưỡng mộ, Khúc Vật Hồi hiện tại chính là đối tượng mà Quân Mạc Tà lựa chọn khinh bỉ nhiều nhất, chỉ cần nhớ đến bộ dáng lão già này nước mắt nước mũi ròng ròng, khóc như bò rống thì ráng giữ cho không nôn mửa đã khó khăn lắm rồi!
Vừa nói chuyện, bốn người vừa đi đến trước của một gian nhà cỏ lớn nhất ở chính giữa, gian nhà cỏ này chiếm diện tích khoảng năm sáu trượng, so sánh Huyền Linh Mộc và Thanh Tịnh Trúc cùng với linh hoa dị thảo bốn phía hiển nhiên là có độ tuổi lớn hơn, xem ra chính là vị trí trung tâm của Thiên Thánh Cung.
- Vào đi!
Từ bên trong truyền ra một âm thanh nhẹ nhàng thân thiết.
Mà theo âm thanh này vang lên, cách cửa căn nhà cỏ đột nhiên mở ra...… Với tu vi của Quân Mạc Tà cũng không cảm thấy được một chút chấn động của huyền khí.
Ba người còn chưa nhấc chân, đã nghe thấy từ bên trong bông nhiên truyền đến một tiếng kinh ngạc:
- Ồ?
Âm thanh cực thấp, nhưng ý kinh ngạc trong đó lại rõ ràng.
Thành Ngâm Khiếu, Khúc Vật Hồi và Kiều Ảnh sắc mặt đột nhiên đại biến! Đây là thanh âm của cung chủ!
Đã hơn một nghìn năm rồi, chưa có gì làm cho cung chủ kinh ngạc, nhưng hôm nay, lại đột nhiên phát ra loại thanh âm này!
Chẳng lẽ lại liên quan đến Quân Mạc Tà hay sao?
Sau đó trầm mặc trong phút chốc, liền thấy được bóng người phiêu hốt, đến khi ba người đi tới, nhìn thấy trong phòng bày ra mười cái ghế phân ra hai bên, trong đó cũng có ba cái ghế trống, những cái khác đều đã có người ngồi.
Độ cao chỗ này so với mặt biển, theo phán đoán của Quân Mạc Tà, kiểu gì cũng phải bảy tám ngàn mét, nhưng lại không hề có cảm giác thiếu dưỡng khí, bên ngoài tầng băng mọc lên san sát như rừng, tuyết phủ trắng xóa, từ trước đến nay không thay đổi, nhưng trong đại sảnh này, không ngờ lại ôn hòa như xuân!