: Ms Mèo
Thân pháp bốn người đều thuộc hạng siêu việt, thẳng một đường theo hướng Đông Nam mà đi, tổng cộng chỉ mất mấy ngày đã băng qua vài ngàn dặm.
Trong mấy ngày này, bốn người đều không nói một lời nào.
Thành Ngâm Khiếu cùng Khúc Vật Hồi hai người so ra trông còn khá hơn một chút, nhưng Kiều Ảnh dọc đường luôn mang nỗi lo nặng nề, lo lắng đến sự thành bại của Đoạt Thiên chi chiến, trong vài ngày thậm chí đã tiều tụy đi rất nhiều. Vốn lẽ với thành tựu công lực của nàng thì hoàn toàn không đến mực này, nhưng đầu óc chất chứa lo âu, thật sự khó mà xóa bỏ.
Một nhóm bốn người càng lúc càng xa, dần dần rời xa nơi có dân cư, càng chạy cảnh quang càng lộ vẻ hoang vắng. Cứ như vậy tiến lên phía trước vài ngày, leo lên một đỉnh núi cao nhất, phóng tầm mắt ra xa, phía trước lại là một rặng núi dài liên miên, giống như thẳng đến chân trời.
Ngoảnh lại nhìn, giang sơn như vẽ, mơ hồ vẫn còn thấy được thành trấn tương đối gần, tuy nhiên cũng đã mờ nhạt rồi.
- Quân Mạc Tà, tên của ngọn núi này được gọi là Nhân Gian! Có ý là ngọn núi này phía bắc chính là thế gian của người thường, còn phía nam lại là một mảnh hoang vu!
Kiều Ảnh ngưng mắt nhìn về phía bắc, nơi có dân cư mờ ảo, thảnh nhiên nói.
- Nhân Gian? Cái tên thật cổ quái.
Quân Mạc Tà đối đáp qua, trong lòng âm thầm suy nghĩ, Kiều Ảnh dọc con đường vẫn lạnh nhạt đối với mình, hiện tại lại bất ngờ tìm mình nói chuyện, chuyện này là sao?
- Ngươi thấy sao? Núi này hướng bắc, phía bắc là nơi dân cư đông đúc. Mà truyền thừa của đa số loài người đều tập trung nơi đó, sau mấy vạn năm phát triển sinh sôi, mới rốt cục hình thành sự phồn thịnh ngày nay.
Kiều Ảnh lạnh lùng nhìn lên Quân Mạc Tà:
- Mà cái bảo đảm cho tất cả những chuyện này chính là Đoạt Thiên chi chiến! Thấy được chưa, từ nơi này hướng tới phía nam, xa nhất chính là ngọn núi Thiên Trụ Sơn! Mà Đoạt Thiên chi chiến sẽ tiến hành ở nơi đó!
Quân Mạc Tà dõi mắt nhìn về nơi xa, chỉ mấy một đám mây bay lượn lờ quanh một ngọn núi hùng vĩ cao thẳng tắp như đột ngột từ mặt đất mọc lên, thẳng tới trời cao, trên những tầng mây, vẫn còn thấy hình dáng ngọn núi… thậm chí nhìn không thấy được đỉnh núi ở đâu, giống như đâm thẳng về phía chân trời!
- Đoạt Thiên chi chiến nếu cuối cùng thất bại, dị tộc sẽ quấy nhiễu nhân gian, mấy vạn năm phồn hoa của nhân loại, một khi gặp phải liền sẽ bị hủy hết! Mọi thứ phồn hoa trước mắt, đều sẽ hóa địa ngục trần gian. Thậm chí nhân loại cũng vậy, đều sẽ trở thành nô lệ hoặc thức ăn của dị tộc nhân!
Kiều Ảnh lạnh lùng, nặng nề nói:
- Mà chỉ mấy ngày trước thôi, ngươi tự tay giết đi ba mươi người, đó chính là những người mang nhiệt huyết vì nhân loại vứt đi sinh mạng, cao thủ tham gia vào Đoạt Thiên chi chiến! Ngươi có biết những người đó chết sẽ mang ý nghĩa gì không?
- Mang ý nghĩa như thế nào?
Quân Mạc Tà nghiêng đầu về một bên hỏi.
- Ý nghĩa là lần Đoạt Thiên chi chiến này bên Huyền Huyền đại lục đã cầm chắc thất bại! Việc dị tộc nhân xâm lấn trở thành kết cục không tránh khỏi, trở thành sự thật! Đại lục trăm họ lầm than, thảm cảnh đó đã gần ngay trước mắt!
Kiều Ảnh nặng nề nói, trong mắt bốc lên ánh lửa:
- Mà đầu sỏ gây gây nên tất cả những chuyện này, cũng là vì ngươi phát động trận chiến ấy! Quân Mạc Tà, chả lẽ ngươi không cảm thấy được lương tâm cắn rứt sao?
- Lương tâm hổ thẹn? Ta vì sao phải cảm thấy lương tâm hổ thẹn?
Quân Mạc Tà thản nhiên nói:
- Ngươi nói cái gì đó … cái gì mà trăm họ lầm than, ngoại tộc xâm lấn … cái đó … liên quan gì tới ta chứ?
- Ngươi…
Kiều Ảnh cho dù thế nào cũng không lường trước được kẻ nắm trong tay lực lượng cường đại như thế, thiếu niên anh hùng, vậy mà có thể nói ra những lời vô trách nhiệm đến thế, tức giận tới mực mặt trắng bệch, một lúc lâu sau vẫn không nói nên lời.
Quân Mạc Tà cũng không để mắt tới sự thất vọng của Kiều Ảnh, vẫn quay mặt, tiếp tục nói một cách vô tình:
- Cái gì an nguy của thiên hạ muôn dân đại lục, ta đã sớm nghe thấy chán rồi! Sau này cũng không muốn bất cứ kẻ nào tiếp tục nói đến tám chữ này, nhất là nhắc tới trước mặt bổn thiếu gia, bởi vì ta vừa nghe liền cảm thấy đau đầu! Lại càng không cần đem những thứ oai phong lẫm liệt vớ vẩn này đặt cùng một chỗ với bổn thiếu gia, những thứ vớ vẩn đó với bổn thiếu gia căn bản không có chút quan hệ gì hết!