- Trận đấu của các ngươi đã kết thúc được một lúc rồi, nhưng vụ cá cược của chúng ta vẫn chưa giải quyết xong... À, vừa rồi chúng ta trong trận chiến của năm người đã cá cược một ván. Người thua phải đào ra một nghìn con giun mà không được sử dụng huyền lực... Hắn thua cuộc, vậy nên hiện tại phải thực hiện cá cược đấy.
Cửu U Thập Tứ Thiếu không ngại phiền liền giải thích một hồi.
- Hả... đánh cược là đi đào giun... Mặc dù là không dùng huyền lực, chổng mông lên đào giun khá là xấu hổ một chút, nhưng nơi đây đất đai phì nhiêu, hơn nữa vừa rồi động tĩnh thật lớn, tất nhiên sẽ làm giun ở nơi đây bị kích động, tin tưởng là đào một nghìn con cũng không phải là việc gì khó khăn a... Tại sao hắn lại có bộ dạng sầu não khó coi vậy? Nếu là Kiều Ảnh, thân là nữ nhân vốn sợ hãi, ghê tởm mấy cái này thì còn có lý, Khúc Vật Hồi hắn lại là một đại lão gia, vậy sợ cái quái gì?
Quân Mạc Tà vừa buồn cười nhưng đồng thời lại có chút không hiểu.
- Cái này là tiểu tử ngươi chưa có biế...tTại thời điểm ván thứ ba trận chiến bảy người của các ngươi, chúng ta lại đánh cuộc lần nữa. Nếu ai thua cuộc, sẽ phải đem tất cả chỗ giun đào được ăn hết. Rất không may, hắn lại thua cuộc. Vốn hắn có cơ hội chiến thắng, ta đã rất rộng rãi ưu tiên cho hắn quyền lựa chọn rồi mà...
(ND giả mèo khóc chuột, mềnh thik:88:)
Cửu U Thập Tứ Thiếu giọng hả hê, một hơi giải thích chiến tích của mình...
Quân Mạc Tà cười ha ha:
- Như vậy, Khúc tiền bối thật đúng là quá xui xẻo! Cũng đáng! Ai bảo ngươi đối với ta không tin tưởng? Đem lợi thế đặt ở trên người địch nhân của ta, ngươi không thua mới là lạ!
Khúc Vật Hồi r*n r* một tiếng, một câu cũng không nói, nhướng mí mắt, tiếp tục đổ mồ hôi như mưa vung tay đào đất.
- Con giun đó! Ta muốn giun đen, hồng là không được. Được rồi, chính là cái loại trông buồn nôn nhất ý...
Cửu U Thập Tứ Thiếu đứng một bên, nghiêm khác giám sát, có chút không đồng ý...
Trên mặt đật, giun ngày càng nhiều... Một đám to quấn lại một chỗ, thỉnh thoản thân, đầu, đuôi lại lộ ra, chậm rãi ngọ ngoạy...
(ND: ọe, Ruồi ca thật ác, bắt dịch cái này à:(()
Quân Mạc Tà đột nhiên nghĩ tới, mấy cái thứ kinh tởm này còn bị Khúc Vật Hồi nuốt sống vào bụng... Không khỏi nôn khan một tiếng... Mặt trắng đột nhiên tái mét!
(ND: em buồn nôn lắm rồi đấy:(()...
Cái tình cảnh này có vẻ quá kinh khủng!
Dương như nơi đây đất đai thực sự phì nhiêu, tuy rằng Cửu U Thập Tứ Thiếu có nhiều yêu cầu, nhưng chỉ một buổi là đào đủ một nghìn con giun đen thui, đúng là loại giun trông buồn nôn nhất.
Hoàn thành công việc, Khúc Vật Hồi sắc mặt như tro tàn, khắp người toàn là bùn đất như từ trong hầm bò lên, bộ dạng đau khổ muốn chết, mang theo một tia hi vọng cuối cùng, cầu xin:
- Thập Tứ huynh...
Khúc Vật Hồi trên mặt tỏ vẻ hết sức a dua nịnh nọt tươi cười, đứng trước mặt Cửu U Thập Tứ Thiếu, trông thật cực kì đáng thương, đâu còn chút gì phong thái của một tuyệt đỉnh cường giả...
- Cái gì nữa?
Cửu U Thập Tứ Thiếu mũi hếch lên trời, ngông nghênh hỏi.
- Thập Tứ huynh, huynh xem, ta đào đủ một nghìn còn giun, ta không phải là muốn trốn tránh trách nhiệm…