Đợi bọn hắn mang đến Thiên Phạt Sâm Lâm? Cái này… Không khả thi một chút nào, bọn hắn chỉ cần tùy tiện bịa ra một lý do là không cần giao ra Linh Lung Liên nữa! Hiện tại Quân Mạc Tà đối với nhân phẩm hết sức "cao quý" của Thánh Địa có thể nói là nửa điểm cũng không thể tin tưởng, làm sao có thể ngồi chờ bọn hắn mang đến? Cho dù bọn hắn không giở trò đi chăng nữa thì nhất định cũng sẽ kéo dài không biết bao nhiêu năm tháng nữa, như vậy cũng đủ làm cho người ta sốt ruột không thôi!
Còn… Tự mình đến Thiên Thánh Cung lấy? Lựa chọn này thì lại hết sức gian nan. Bây giờ trên danh nghĩa mình là người thắng cuộc hiển nhiên có tư cách đến để lấy vật đánh cược, nhưng tự mình đi đến Thiên Thánh Cung, làm sao có thể chắc rằng mấy tên gia hỏa này có trở mặt hay không? Ai mà biết được ở nơi đấy đang có bao nhiêu lão bất tử đàn chờ mình? Ai mà biết được bọn hắn sẽ bày ra thủ đoạn quái lạ gì để đối phó mình?
Trở mặt thì trước đây Thánh Địa cũng đã làm không chỉ một lần… Cho nên Quân Mạc Tà luôn luôn cảnh giác đối với những chuyện như thế này, có thể nói là không thể tin tưởng bọn chúng được…
Quân Mạc Tà tuy rằng tự phụ, nhưng cũng chưa cuồng vọng đến mức nghĩ rằng một mình bản thân có thể chống đỡ được hết thảy cả Thiên Thánh Cung! Ngay cả sau này thực lực có tăng tiến thêm nữa cũng vậy. "Nhưng mình đã thắng, chẳng lẽ không thể lấy vật đặt cược sao?"
Cửu U Thập Tứ Thiếu âm trầm nói:
- Quân tiểu tử, ngươi cũng không cần do dự như vậy, bổn công tử ta dù sao cũng là trọng tài của cuộc chiến hôm nay, tất nhiên sẽ cùng ngươi đến Thiên Thánh Cung để lấy Linh Lung Liên kia, để hoàn tất canh bạc này! Bổn công tử cũng muốn mở to mắt ra xem bọn hắn có dám không giao ra không!
Từ nãy đến giờ hắn vẫn luôn tỏ vẻ thờ ơ lạnh nhạt, nghe thấy những lời Khúc Vật Hồi vừa nói, bề ngoài có vẻ vô công bằng nhưng rõ ràng bên trong cũng có vài phần ngụ ý, trong lòng hắn liền tức giận không thôi, dù sao Quân Mạc Tà vốn cũng là hậu bối của cố nhân, nên bây giờ có vì tên tiểu tử này mà nhúng tay vào chuyện này cũng không có vấn đề gì, hơn nữa với lập trường hiện tại của hắn, nhúng tay vào có thể nói là hoàn toàn đúng.
Quân Mạc Tà cảm động nói:
- Thập Tứ Thiếu tiền bối thật sự đã quá tốt với vãn bối. Bất quá… Lấy thân phận hiện giờ của njgười mà đi đến Thiên Thánh Cung, chỉ sợ… có chút khó xử…
Dù sao từ trước đến nay Cửu U Thập Tứ Thiếu vốn là đại địch của Thiên Thánh Cung, nếu bây giờ hắn đến, há chỉ khó xử không thôi? Chỉ sợ đến lúc đấy Thiên Thánh Cung lại dốc ra hết toàn bộ lực lượng để lưu lại vĩnh viễn tên người điên này!
Quân Mạc Tà vốn không thích nợ nhân tình của người khác, làm sao lại có thể tùy tiện đồng ý cho vị Cửu U Thập Tứ Thiếu này vì mình mà mạo hiểm?
- Thôi được, dù sao cũng là do ngươi chọn. Bổn công tử ta… quả thật là có chút không tiện.
Cửu U Thập Tứ Thiếu cũng hiểu rõ ý tứ của hắn, cũng không có ý cưỡng cầu nữa:
- Bất quá, theo ta biết, với danh tiếng của Thiên Thánh Cung, chắc hẳn cũng sẽ không nuốt vật đánh cược với một tên tiểu bối như ngươi.