Ma Kiếm!
- Quân công tử, lời ngươi vừa nói khi nãy xem như đã ngầm đồng ý, bây giờ phủ nhận cũng không có ý nghĩa nữa.
Thành Ngâm Khiếu thản nhiên nói:
- Cho dù ngươi vẫn muốn tiếp tục quyết chiến, cũng không có đối tượng để mà đánh. Chẳng lẽ... Các ngươi định tổ chức người của mình tự đánh lẫn nhau? Nếu là như vậy bên ta cũng không ngại ở lại thưởng thức bí kỹ trận pháp huyền bí của các ngươi.
Quân Mạc Tà trừng mắt lên, hắn như muốn hét lớn, thật sự là không nghĩ ra, vị thủ hộ đại nhân này nói chuyện vô sỉ như thế. Đây có phải là tồn tại truyền kỳ, tiền bối trong truyền thuyết không vậy?
- Ba vị thủ hộ đại nhân, coi như mấy trận sau chúng ta không chiến và nhận bại nhưng ta này còn có một tràng ước hẹn với Quân công tử.
Hải Vô Nhai nói:
- Chỉ là... không cần biết thắng hay bại, lão hủ đều phải cùng Quân công tử luận bàn một trận. Chuyện này... Xin ba vị đại nhân hãy thành toàn.
- Luận bàn?
Kiều Ảnh ba người nhìn nhau, có chút lay động. Chỉ cần không phải là sinh tử chiến thì ba người cũng có thể chứng kiến thực lực đích thực của Quân Mạc Tà. Đây cũng là một ý không tồi.
Cho dù là Cửu U Thập Tứ Thiếu cũng phi thường kích động. Dựa vào trận chiến này, có thể chứng kiến độc môn công phu của Quân Mạc Tà, đệ tử vị Cửu Tiêu Đệ Nhất Gia kia. Mà chính mình cũng có một cuộc ước hẹn với vị Cửu Tiêu Đệ Nhất Gia, nếu bây giờ có thể thấy được một chút công phu thì cũng tốt.
Mắt thấy, bốn lão yêu tinh sống trên ngàn hoặc ít cũng là tám trăm năm dùng ánh mắt hứng thú đang nhìn mình, Quân Mạc Tà cười khổ một tiếng:
- Có vẻ như ta chưa đáp ứng, các ngươi tính giỏi quá, cái này không phải đều tiện nghi cho Thánh Địa các ngươi sao?
- Quân công tử nói gì vậy, đây không phải là chúng ta đang thương lượng với ngươi đó sao.
Thành Ngâm Khiếu nói:
- Nếu ngươi không chịu đáp ứng, ta và Khúc Vật Hồi cùng hai người trẻ tuổi các ngươi luận bàn, hai người chúng ta dù sao cũng là người của Thánh Địa, cũng không tính là phá hỏng chuyện ước hẹn lúc trước.
Thành Ngâm Khiếu quả là xỏ lá.
Thật là! Cái này cũng chưa tính là phá hỏng ước định? Quân đại thiếu gia bị những lời này làm cho hoảng sợ, thầm nghĩ ngày đó chỉ có một mình Kiều Ảnh mà mình chống đỡ không được, bây giờ cả hai người cùng lên thì chẳng phải là luận bàn mà chính là tự mình tìm tai họa.
Bất quá Linh Lung Liên xem như đã tới tay, nếu mình kiên quyết không buông tha cuộc chiến này thì chỉ sợ ba người kia sẽ không bỏ qua cho mình, chuyện này chưa chắc đã là chuyện tốt.
- Trận chiến này, nếu lấy luận bàn là chính thì cũng không cần phải tới mức sinh tử. Ba người các ngươi rốt cuộc là do ai xuất chiến? Hà Tri Thu, là ngươi sao?
Khúc Vô Hồi hỏi lại.
- Trận chiến này không cần phiền tới Hà huynh, lão phu cùng vị Tà Chi Quân Chủ này luận bàn một chút.
Một người bên trong phe Thánh Địa chậm rãi đi ra.
Chính là Triển Mộ Bạch.
Lúc này tinh thần hắn rất sung mãn, mặt mũi hồng hào, nào còn bộ dáng chật vật lúc trước?
Triển Mộ Bạch nói "Luận bàn một chút" nhưng âm điệu lại trầm trọng cực kỳ.
Một loại áp lực nặng nề.
Cửu U Thập Tứ Thiếu mắt nheo lại, cẩn thận quan sát Triển Mộ Bạch. Lúc trước hắn hạ cấm chế Âm Dương Luyện Hồn, tự tin trên đời không ai giải nổi, nhưng hiện tại Triển Mộ Bạch lại có thể xem như không có, làm sao bảo hắn không kinh hãi được.