Không được!
- Thập Tứ huynh... lời cảnh tỉnh của huynh hôm nay thật sự làm chúng ta giác ngộ.
Khúc Vô Hồi cung kính hướng về Cửu U Thập Tứ Thiếu hành lễ, chân thành nói:
- Nếu Thánh Địa còn tồn tại trong tương lai... tất cả đều do lời nói Thập Tứ huynh ban tặng hôm nay. Chúng ta mặc dù đối địch nhưng phần nhân tình này lão phu vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng. Cho dù có một ngày phải tự tay giết Thập Tứ huynh, cũng phải khắc tên Thập Tứ huynh trên bia tưởng niệm ở Thiên Thánh cung.
Cửu U Thập Tứ Thiếu dở khóc dở cười nói:
- Chỉ bằng Tam Đại Thánh Địa các ngươi bây giờ, muốn giết ta... Có thể sao? Khúc Vật Hồi, ngươi đang mơ một giấc mơ đẹp sao. Còn nữa, ngươi đừng vũ nhục đại danh của bổn công tử, ngươi tưởng khắc tên bổn công tử trên bia hiền tài là cảm tạ ta sao? Ngươi làm vậy chính là vũ nhục bổn công tử đó, có biết không?
- Nằm mơ hay không, sau này sẽ rõ.
Khúc Vô Hồi ha ha cười nói, cắn răng, dậm chân một cái, giọng cương quyết:
- Vì buổi nói chuyện hôm nay của Thập Tứ huynh, một ngàn con giun... lão phu...
- Sao? Ngươi tính ăn quịt à?
Cửu U Thập Tứ Thiếu nhìn hắn từ trên xuống dưới... ý tứ sâu xa nói:
- Quả nhiên không hổ xuất thân từ Tam Đại Thánh Địa, ngay cả đánh cuộc với bổn công tử cũng dám quịt. Cái gì gọi là thượng bất chính, hạ tắc loạn hôm nay mới chân chính nhìn thấy.
Khúc Vô Hồi mặt già đỏ lên, nhất thời cười trừ. Kiều Ảnh và Thành Ngâm Khiếu cũng hướng Cửu U Thập Tứ Thiếu hành lễ, cảm kích lời giáo huấn của hắn.
Cửu U Thập Tứ Thiếu thở dài:
- Không thể tưởng được bổn công tử trong lúc vô tình nói chuyện lại có thể thành toàn cho đối thủ của mình.
Mọi người ha ha cười, nhưng Khúc Vật Hồi ba người trong lòng vô cùng nặng nề: Lời của Cửu U Thập Tứ Thiếu chính là sự thật. Hơn nữa, hiện giờ quả thật cũng đã rất tồi tệ, rốt cuộc phải làm thế nào đây?
Ba người cau mày suy nghĩ nửa ngày nhưng cũng không nghĩ ra được gì… không khỏi thở dài một tiếng.
Khúc Vô Hồi vẻ mặt phờ phạc tuyên bố:
- Trận thứ ba, Tà Quân Chi Chủ thắng.
Quân Mạc Tà cười ha ha, vẫy bảy thuộc hạ trở về, quay đầu hướng về Khúc Vô Hồi cười nói:
- Khúc tiền bối, đa tạ, đa tạ, Linh Lung Liên kia... một nửa đã thuộc về vãn bối rồi.
Hắn nói những lời này hiển nhiên là để nhắc lại lời của Khúc Vô Hồi lúc trước. Nhưng hiện tại Khúc Vô Hồi không có lời nào để nói, còn có thể nói cái gì nữa?
Miễn cưỡng chống chế thì càng mất mặt Tam Đại Thánh Địa, thậm chí ảnh hưởng đến cả thể diện của Thiên Thánh cung. Tổng cộng phải đánh sáu trận, đối phương trước sau toàn thắng ba trận. Hắn nói tiền đặt cược đã tới tay một nửa thì chẳng có gì là không đúng.