Hắn muốn gọi, hắn muốn nói "Đừng lo cho ta" hoặc là "Báo thù cho ta". Chỉ cần có thể nói ra thì các huynh đệ của hắn có thể phục hồi tinh thần lại như cũ, không đến mức lâm vào bi thương quá độ, hoặc sẽ không phải trả một cái giá quá đắt.
Nhưng khi hắn há miệng ra thì một thanh trường đao sáng như tuyết như tia chớp c*m v** cổ họng của hắn làm cho miệng và yết hầu của hắn đồng thời dập nát, ngay cả đầu lưỡi nháy mắt hóa thành một đống thịt vụn, đồng thời lại có một thanh đao chặt ngang người hắn, làm cho thân thể hắn hoàn toàn tách rời.
Lại một ánh đao chợt lóe, một cái đầu không trọn vẹn bay lên.
Giữa không trung, cái đầu này còn hung hăng trừng mắt, trong ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng và lo lắng. Bởi vì hắn thấy các huynh đệ vì cái chết của mình đã hoàn toàn mất kiểm soát. Mỗi người đều ngơ ngác nhìn mình, trong lòng đau như cắt, sớm quên mất mình đang ở chỗ nào. Đầu hãy còn chuyển động trên không trung, mắt hắn vô lực đảo mấy vòng, như hướng tới huynh đệ lộ ra thần sắc cầu xin: Không cần đau buồn. Giờ phút này các ngươi phải chú ý địch nhân trước mắt!
- A a a a a....
Như đã lâm vào bi ai thống khổ vô tận, sáu huynh đệ của hắn, ai cũng không để ý đến ánh mắt như lời nhắn gửi dặn dò của hắn.
Rốt cục Thất Sát lão Đại mang theo phẫn hận vô hạn cùng vướng bận lúc này chỉ còn lại cái đầu mất đi thân thể tiếp tục chuyển động vô lực, hai ánh mắt phản chiếu hình ảnh như lửa óng đã trở nên cứng nhức không còn thần sắc!
Tất cả chuyện này nói có vẻ dài dòng nhưng trên thực tế, từ lúc Thất Tinh trận chủ động phản công, b*n r* vỏ đao đến lúc chém bay đầu lão đại Thất sát lên không trung, toàn bộ thời gian nhiều lắm cũng chỉ nửa cái hô hấp, thậm chí là so với một phần tư hô hấp cũng còn ngắn hơn.
Trong thời gian nháy mắt này lại xảy ra chuyện, còn là chuyện tàn khốc tới cực điểm!
Thất Sát lão Đại, vị Thất Sát đứng ở vị trí trung tâm trận này, cả người đang nguyên vẹn thì đột nhiên bị phân thây biến thành thịt nát đầy trời, đầu, thân, tứ chi chia lìa!
Mọi người bên Thánh địa không hẹn mà cùng ngây dại!
Tất cả mọi người phát hiện cuộc chiến đã xảy ra ngoài dự đoán mọi người nhưng bất luận kẻ nào cũng không nghĩ tới chuyển biến lại diễn ra nhanh và lại tàn nhẫn như vậy!
Phía trước, hai mảnh thân thể bay trên không trung, giờ này vẫn còn chưa chạm đất thì một cái đầu đầy máu cũng bay lơ lửng trên không. Tất cả mọi người đều lâm vào trạng thái ngây ngốc, trong số sáu vị huynh đệ của hắn, một vài người gần như không muốn sống, bổ nhào về phía Thất Sát lão Đại.
Nhưng, Thất Tinh Bắc Đẩu trận vẫn tỉnh táo. Không những tỉnh táo, mà bọn hắn nhân cơ hội địch nhân lâm vào bi thống lập tức phát động tiến công càng thêm sắc bén, càng thêm trí mạng, ngoan độc.
Trong bọn họ có hai người bởi vì ra tay giết Thất Sát lão Đại đã bị đánh văng ra ngoài, nội thương, ngoại thương đều nghiêm trọng, dù sao dưới một kích toàn lực của một nhị cấp Thánh Giả thì đâu có nhẹ. Nhưng bọn hắn vẫn tạo thành trận thế lại như cũ, như hổ điên, toàn lực lao tới.
Thất Sát sáu người cơ hồ không dám tin vào hai mắt của mình, sớm chiều ở chung cả đời trước sau năm sáu trăm năm cũng chưa từng tách biệt. Mọi người cùng một mẹ sinh ra, nhưng lão đại phút chốc đã bị phanh thây.
Đây là đả kích lớn tới cỡ nào.
Chỉ một thoáng, mỗi người trong mắt lộ rõ một mảnh đỏ ngầu, trong đầu chỉ còn lại sự trống rỗng. Lòng co rút, đau đớn tựa hồ như chết. Chỉ còn bản thân mỗi người! Bọn hắn cơ hồ quên hết thảy, tựa hồ đang ở thế giới khác, một khắc tĩnh lặng.
Bọn hắn kêu thảm, điên cuồng hét tên đại ca, hướng về phía đống thịt nát. Hoàn toàn không có chút nào chú ý tới ánh đao hoa mỹ của địch nhân đang tiến gần tới mình. Hà Tri Thu và Hải Vô Nhai phe Thánh Địa đồng thời vận công hô to: