: Ms Mèo
Quân Mạc Tà mỉm cười nói:
- Nếu là những người khác từ Tam Đại Thánh Địa ở đây vào lúc này, vãn bối tất nhiên cần cẩn thận đề phòng ám toán hoặc đánh lén. Nhưng nơi đây là Thành, Khúc, Kiều Tam tiền bối. Nếu ba vị thủ hộ Thiên Thánh Cung ngay cả mặt mũi cũng không cần… Vậy vãn bối dù thực sự có mất đi cái mạng nhỏ này, thì cũng không phải là chuyện gì lớn.
- Hảo tiểu tử! Ha ha...
Thành Ngâm Khiếu trong lòng cực kì vui mừng.
Câu nói kia của Quân Mạc Tà rất phù hợp thực tế, cùng là thể hiện sự tín nhiệm của hắn đối với ba vị thủ hộ. Để đạt được sự tín nhiệm của địch nhân là khó khăn nhất, nên Thành Ngâm Khiếu nghe xong trong lòng thoải mái, không khỏi mặt mày hớn hở.
Cửu U Thập Tứ Thiếu nhìn Quân Mạc Tà, nói khẽ:
- Tiểu tử họ Quân, bổn công tử lần này chính là cá cược trên người ngươi. Ngươi cũng không nên làm bổn công tử thua cuộc. Trận chiến này, ngươi nắm chắc được bao nhiêu phần?
Quân Mạc Tà ngạc nhiên nói:
- Tam Đại Thánh Địa nhân tài xuất hiện lớp lớp, thực lực bí hiểm. Hai trận trước phe ta thắng được cũng là có chút may mắn. Hiện giờ cuộc chiến trận thứ ba còn chưa bắt đầu, ta làm sao biết là nắm chắc được bao nhiêu phần? Trái lại, chúng ta ở bên kia liều mạng, các người lại ở trong này đem sinh tử của chúng ta đánh bạc? Cái này … thực sự là không còn gì để nói nha!
- Có cái gì mà không thể đánh cuộc. Chả qua cũng chỉ là mấy cái tính mạng thôi mà, có gì mà không thể đem ra đặt cược? (ND: đồ điên, bà đem JJ của mi ra đặt cược có đc ko)
Cửu U Thập Tứ Thiếu hừ một tiếng nói:
- Nếu đã là chiến đấu sinh tử, vậy tất nhiên phải chuẩn bị cho việc tùy lúc sẽ bị người ta đánh chết! Mà cũng chỉ là chết vài người … có gì đáng giá đâu! Hơn nữa, chúng ta cược chỉ là thắng bại, cũng không phải cụ thể chết bao nhiêu người… Mấy cái tính mạng này, trong mắt bổn công tử, thật chưa chắc có tư cách đem làm vật cá cược!
Quân Mạc Tà trên mặt cười khổ, nhưng trong lòng lại nổi lên chút nghi ngờ: Từ lúc Cửu U Thập Tứ Thiếu hiện thân tới giờ, mỗi tiếng nói, cử động của hắn dường như đều là giúp đỡ chính mình, thậm chí có xu hướng làm chỗ dựa cho mình … Đây là vì cái gì? Chẳng lẽ hắn nhận ra ta?
- Quân Mạc Tà, thủ hạ của ngươi vận dụng mấy cái phương pháp chiến trận kia thật là kì diệu đó …
Khúc Vật Hồi hừ hai tiếng, nói:
- Chiến thuật hợp kích của những người này, đều là do ngươi một tay huấn luyện dạy dỗ ra?
Quân Mạc Tà lộ ra nụ cười xấu hổ, cười hắc hắc nói:
- Tiền bối thật coi trọng vãn bối, vãn bối nào có bản lĩnh cao như vậy…?
- Hả? Vậy thì cao nhân phương nào có thể thiết kế trận pháp cao cường như thế này?
Thành Ngâm Khiếu mở miệng hỏi:
- Đương nhiên là một người khác hoàn toàn.
Quân Mạc Tà cố tình nhìn hướng khác, nói:
- Không biết các vị tiền bối đặt cược cái gì vậy?
- Mặc kệ là đặt cược cái gì, trận chiến này người chắc chắn sẽ thua!
Khúc Vật Hồi hiển nhiên đối với việc Quân Mạc Tà chuyển hướng đề tài có chút bất mãn, cho hắn cái liếc mắt coi thường, quay đầu đi.