: Silver Drake
Nam tên hắc y Tàn Thiên Phệ Hồn cùng đáp xuống đất, quỵ một gối xuống hành lễ với Quân Mạc Tà:
- Công tử, năm người thuộc hạ may mắn không nhục mệnh.
- Cực khổ rồi. Các ngươi đối với trận chiến vừa rồi có thu hoạch không ít, vào trận mà từ từ lĩnh ngộ.
Quân Mạc Tà mỉm cười an ủi.
- Vâng!
Năm người cùng đứng lên, trở vào trận, nét mặt đều bình tĩnh. Quân Mạc Tà ở lại cũng không phát ra tiếng hoan hô vui mừng nào, tựa như thành quả mà năm người làm ra được chỉ là một thứ quá đỗi bình thường, chỉ là chyện nhỏ không đáng nhắc đến.
- Trận thứ ba, bảy vị nhị cấp Thánh Giả!
Sát khí của Hải Vô Nhai trong trận không cách nào ngăn cản, phát ra tầng tầng lớp lớp! Trận thứ ba này dù bất cứ giá nào cũng phải thắng, theo lời của hắn ta, bảy lão già áo trắng bước ra. Quân Mạc Tà nhìn chăm chú một hồi phát hiện ra cả bảy người bộ dạng đều tương tự nhau, không khỏi ngẩn ra, có khi nào đây lại là bảy huynh đệ ruột thịt?
Quân Mạc Tà đoán không sai, bảy tên Thánh Giả Nhị cấp này cùng đến từ tông hệ Kim Thành. Hơn nữa còn là bảy anh em ruột, thất sát trận của họ năm đó tung hoành tàn sát khắp thiên hạ như một truyền kỳ đầy máu!
Bảy người này một khi hợp lực lại, cho dù hơn bốn cấp cũng không dám có tí xíu nào khinh thường! Thậm chí nếu đối mặt với Thánh Hoàng, bảy huynh đệ này cũng có sức chiến một trận, tuy rằng khó thắng nhưng cũng không đến nỗi bỏ mạng!
Bảy huynh đệ tâm ý tương thông, ăn ý như một thể lại còn được trận hình thất tinh trợ giúp, càng như hổ thêm cánh!
Trận chiến này, phía Thánh Địa nắm chắc phần thắng không thể nghi ngờ, Quân Mạc Tà nhìu mày. Bất kể là thần thái hay hành động, cả bảy người đều tương tự nhau đồng nhất như một khối thống nhất không thể tách ra, xem ra trận chiến này chính là một hồi ác chiến! Trước trận chiến ác liệt như vậy, kết quả ai được ai thua lúc này rất là khó nói.
- Đối thủ là bảy người anh em tâm ý tương thông, ta xem ra đó vừa là điểm mạnh nhất vừa là điểm yếu nhất!
Mai Tuyết Yên thận trọng nhìn về phía bảy người đối phương, thấp giọng hỏi:
- Tại sao?
Quân Mạc Tà nhìn Mai Tuyết Yên, nhẹ nhàng mỉm cười rồi mới đáp:
- Đạo lý này thật ra rất dễ hiểu, huynh đệ họ bảy người sống cùng nhau mấy trăm năm nên tình cảm hẳn nhiên rất sâu đậm không thể tách rời. Ta tin rằng trong lúc cần bàn luận, họ không cần mở miệng mà một người chỉ cần liếc mắt thì những người còn lại cũng hiểu được! Trận pháp như vậy không thể nghi ngờ chính là đáng sợ nhất nhưng cũng tồn tại một điểm yếu trí mạng, đó chính là khi tình cảm quá tốt, đến mức độ thiếu đi một người cũng không được.