Hải Vô Nhai cười chua xót, nói:
- Lần trước lúc ở Thiên Phạt Sâm Lâm, hắn vẫn chỉ mới là Tôn Giả tam cấp, tuy rằng đã làm ta phải kinh ngạc, nhưng với thực lực đấy vẫn chưa đủ khiến ta để vào mắt… Còn hiện giờ, thực lực của hắn đã gần ngang bằng với chúng ta, mà trước sau cũng chỉ có thời gian hai tháng! Chư vị lão hữu, các người thật sự không rõ chuyện này có nghĩa gì sao?
Hà Tri Thu mặt không đổi sắc nói:
- Là thiên tài nhưng cũng là địch nhân, nên chúng ta chỉ có thể là đối thủ. Và cũng vì là một thiên tài, chúng ta càng nhất định phải trừ khử, nếu không sợ sau này lại còn hại nhiều thêm! Vì vậy, chỉ có thể tùy cơ ứng biến!
Hải Vô Nhai đột nhiên thở dài một tiếng, xoay người hướng về Quân Mạc Tà, nặng nề nói:
- Quân công tử, đối với kết quả hôm nay, lão hủ thật sự rất tiếc nuối, xem ra cuối cùng hôm nay cũng khó tránh khỏi một trận chiến, lão phu trong lòng có một câu muốn nói, tuy có khó nghe nhưng…
- Ngài cứ nói.
Quân Mạc Tà thản nhiên nói, Quân đại thiếu đối với những người trước mắt này vẫn còn vài phần kính ý.
- … Trận chiến này, phía ta sẽ không tiếc sử dụng bất cứ thủ đoạn nào cũng quyết phải tiêu diệt công tử. Nếu vẫn còn để công tử sống, trên thế gian này sẽ không có ai có được cuộc sống yên ổn nữa! Đối với Tam Đại Thánh Địa mà nói, lại càng không thể tồn tại!
Hải Vô Nhai khổ sở nói:
- Tự tay hủy diệt một tuyệt thế thiên tài, chuyện tình này không ngờ lão phu phải tự mình làm ra, thực sự khiến lão phu cảm thấy rất buồn.
- Đúng vậy, điều Hải lão nói không phải là ta không biết.
Quân Mạc Tà nói:
- Bổn công tử cũng giống như Hải lão tiền bối, đều sẽ đem toàn lực ứng phó, không tiếc bất cứ thứ gì để có được chiến thắng cuối cùng. Cuộc quyết chiến này, sinh tử do trời, điểm này cũng không thể bàn cãi…
Hắn cười hắc hắc, nói:
- Hải lão thẳng thắng như vậy cũng làm cho bổn công tử đây vui mừng trong lòng, trong thánh địa, người gian xảo đê tiện thì nhiều, còn những người anh hùng cương trực đối với đối thủ của mình cũng không có chút dấu diếm, thực khiến người ta bội phục. Hán tử khí khái hào kiệt, Thánh Địa cũng có rất nhiều a….
- Nga? Có thể khiến công tử phải bội phục, hôm nay quả thật phải chết ta cũng thấy an lòng.
Hải Vô Nhai có chút hứng thú trả lời.
- Ông trời không nói đạo lý, khi xưa, trận chiến tại núi tuyết với Tiêu Dao Tôn Giả Mạc Tiêu Dao, Mạc tiên sinh, ta nhận ra hắn cũng là một vị địch nhân đáng tôn kính…
Quân Mạc Tà trên mặt hiện lên một tia tưởng nhớ, nói tiếp:
- Có thể những người ở đây thủy chung vẫn chưa minh bạch vì sao khi vừa gia nhập Thánh Địa, mọi chuyện đều không cần biết đúng sai, đều đặt lợi ích của Thánh Địa lên trên hết, dần dần quen với ý niệm này, về sau không tự hỏi nữa, mọi việc chỉ làm theo thói quen thôi.