: Chick Cannibal
Tất cả cao thủ của Tam Đại Thánh Địa tất cả đều kinh hãi la lên, đơn giản bởi vì có hai người từ hướng rừng trúc bước tới làm bọn họ tiếp tục nói không nên lời.
Hai người kia - một nam một nữ, rất có ấn tượng với đám người Tam Đại Thánh Địa, chính bởi bọn họ từng là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của Tam Đại Thánh Địa! Nhất định phải bị diệt trừ mới có thể yên tâm ngủ ngon được.
Đã từng có một quãng thời gian, Tam Đại Thánh Địa với hai cái tai họa này rất ư là yên tâm, cũng không có gì kì quái. Đã cấp cho bọn họ cái uy h**p kh*ng b*, hai người này chắc chết không còn nghi ngờ gì nữa. Một người đã bị Thánh Giả vây công đến chết, cùng với ba vị Thánh Giả đồng quy vu tận. Kẻ kia thì chết ngay tại đại bản doanh ở Thiên Phạt Sâm Lâm, đích thân Thánh Hoàng Triển Mộ Bạch tự mình ra tay đánh lén giết đi, còn thêm một Xà Vương Thiên Tầm táng thân theo nữa cơ mà!
Tóm lại, hai người kia đã trở thành người chết, đã trở thành quá khứ. Tính ra Tam Đại Thánh Địa đã phi thường an tâm nhàn nhã quên đi trong vòng ba tháng qua, nhưng hiện tại, ngay tại thời điểm này, tựa hồ tất cả đều đã bị phá vỡ. Đã từng là một việc quan trọng, bản thân muốn cho nó trở thành quá khứ lại hiện ra sờ sờ ngay trước mắt!
Hơn nữa tu vi lại còn đại tiến!
Là kẻ trong cuộc làm sao Triển Mộ Bạch có thể nào không kinh ngạc? Làm sao có thể không rung động, hắn nhìn thấy gương mặt của người trẻ tuổi giờ phút này lần thứ hai chợt hiện lên trước mặt, trong lòng hắn trùng trùng tâm sự nặng nề, đầu hoa mắt choáng! Ngay cả cái bề ngoài tự nhiên gắng gượng mà có trong nháy mắt cũng tan thành mây khói, chẳng biết đi đâu!
- Triển Mộ Bạch, Triển thánh giả, lão nhân gia ngài có phải đang rất ngạc nhiên, già cả rồi, cho dù gặp chuyện gì ngoài ý muốn đi nữa thì ngàn vạn lần cũng không nên như vậy chứ. Dù sao cũng là một Thánh Hoàng cường giả cao cao tại thượng, biểu hiện của ngài thật là mất phong độ đó nha!
Quân Mạc Tà áo trắng phiêu phiêu, từ trong đám người kia bước ra mở miệng trêu chọc, khóe miệng lại hằn lên một thia lạnh lẽo, lạnh lùng nghiêm nghị mà nói.
- Quân Mặc Tà, chẳng lẽ ngươi chính là Tà Chi Quân Chủ kia sao?
Hải Vô Nhai hít một hơi thật sâu, sau đó bước lên một bước mà hỏi.
Trong lòng hắn chỉ còn lại sầu não, có chút không phục, hắn chỉ muốn nói: Thật sự là quá thất sách rồi!
Cùng với thể chất của người trẻ tuổi Không Linh thể chất trong truyền thuyết kia, nếu so với thiếu nhiên trước mắt này thì có tính là gì?
Nếu Không Linh thể chất có thể làm cho vài vị Thánh Hoàng tranh nhau đến cảnh đầu rơi máu chảy, thì người trẻ tuổi trước mặt này hoàn toàn có thể làm cho các cường giả có cảm giác muốn tự tử chết đi cho xong.
- Tôn giá chê cười.
Quân Mặc Tà mỉm cười:
- Tôn Giá là người của Mộng Huyền Huyết Hải? Hải Vô Nhai Hải Thánh Hoàng?
- Không sai, chính là Hải mỗ.
Hải Vô Nhai nhìn hắn, sau đó lại nói: