: Fake Love
Tam đại thủ hộ cùng Cửu U Thập Tứ Thiếu quyết chiến sớm đã di chuyển đến địa phương khác... Hà Tri Thu cũng để lại cho bọn họ một lá thư! Loại thư quan trọng nhất của Tam Đại Thánh Địa!
Người tự thân viết bức thư cuối cùng này chính là Triển Mộ Bạch:
- Thánh Địa vinh quang từ muôn đời nay, không người nào có thể khinh nhờn, Triển mỗ nguyện lấy cái chết bảo vệ vinh hạnh đặc biệt này! Ngàn năm gặp nhau, cuối cùng cũng phải chia ly, Mộ Bạch hôm nay xin từ biệt!
Kiệu êm lung lay, Triển Mộ Bạch từ từ nhắm mắt lại, lại thấy kiếp này chỉ ngắn ngủi như một câu truyện ngắn, theo mắt nhắmchặt mà chậm rãi hồi tưởng, người xưa có nói: Đến thời điểm người sắp chết, sẽ hồi tưởng lại thời gian mình còn sống, quya ngược thời gian như một vở kịch ngắn, sau đó là kết thúc một đời người…
Triển Mộ Bạch, xuất thân cũng không phải là con của vợ cả Triển, hắn vốn chỉ là con của thứ thiếp sinh ra; thời niên thiếu, hắn luôn bị khinh thường; may mà hắn vừa có thiên phú lại vừa cố chấp, một đường ẩn nhẫn, nhận nhục chịu đựng, đến mười tám tuổi, cuối cùng tại buổi luận võ của gia tộc đỗ trạng nguyên, bỗng nhiên nổi tiếng.
Tiếng tăm của Triển Mộ Bạch dần dần lan rộng, đồng thời chiếm được sự coi trọng của tộc trưởng, nhưng lại khiến cho dòng chính của Triển gia căm thù, lại luân phiên hãm hại, khiến cho phụ mẫu hắn đều mất sớm, càng chịu khuất nhục bao nhiêu, trong lòng hắn lại nhẫn nhục bấy nhiêu, may mắn thoát khỏi Triển gia. Lúc sau cơ duyên xảo hợp gặp được danh sư, sớm chiều khổ luyện, hai mươi năm sau, đã đạt Thần Huyền tam phẩm chi cảnh. Triển Mộ Bạch quay về Triển gia, báo thù rửa hận; đem những người hãm hại phụ mẫu của hắn năm đó giết sạch! Một người cũng không buông tha!
Nghĩ đến đây, mặc dù bị cực hình Âm dương Luyện Hồn tra tấn cực độ, tuy hắn thống khổ nhưng khóe miệng vẫn lộ ra một nụ cười khoái ý!
Nhớ tới bọn người hãm hại mình nhà tan cửa nát năm đó từ từ chảy máu đến chết, hắn cảm thấy vô cùng thống khoái… Nhớ lại nữ nhân mà tên đầu não sủng ái nhất r*n r* thống khổ dưới h* th*n hắn, da thịt tuyết trắng kia, khuôn mặt đầy nước mắt kia sau đó bị một đao của mình cứa đứt cổ, máu huyết phun ra như suối dưới anh mắt khó tin….
Cảm giác này thật là sung sướng….
Trong nháy mắt, Triển Mộ Bạch cơ hồ quên hết toàn bộ đau đớn trên người!
Thời gian ngắn ngủi kia, đúng là hắn được mở mày mở mặt một lát trong đời! Cả Triển gia, tất cả đều câm như hến, Triển Mộ Bạch dựa vào thực lực bản thân, thủ đoạn tàn khốc, đã chiếm được quyền uy tuyệt đối, trở thành gia chủ tuổi còn trẻ nhất trong các triều đại của Triển gia tới nay!
Rồi sau đó, Triển Mộ Bạch dẫn Triển gia liên tục chiến đấu khắp bốn phương, từng bước một phát triển lớn mạnh, đưa Triển gia thuận lợi trở thành gia tộc lớn mạnh nhất lúc đó. Sau đó, hắn được Độn Thế Tiên Cung mời, đưa hắn vào Độn Thế Tiên Cung ẩn tu.
Có được sự hậu thuẫn của Tam Đại Thánh Địa, Triển gia càng lúc càng phát triển, từ mấy trăm năm trước kéo dài tới hôm nay, Triển gia sớm đã làm vua một phương! Mà chính Triển Mộ Bạch, sau đó cũng trở thành Tôn Giả, rồi Thánh Giả, cuối cùng là Thánh Hoàng, trở thành thành viên cao cấp của Thiên Thánh Cung!
Cả đời vinh quang, cả đời chói lọi, cả đời tự cho mình là nhất!
Có một số việc, chứng thật là mình làm sai, nhưng... dù là sai thì thế nào? Thế giới này chính là như vậy, cá lớn nuốt cá bé, không gì nói trước được! Chỉ cần biết cuộc đời này hắn lăn lộn không lỗ vốn, vậy là đủ rồi!
Triển Mộ Bạch thống khổ mỉm cười... Hắn nằm trên giường êm, tùy ý để giường êm nâng đỡ thân mình, từng bước một đi đến điểm kết thúc của kiếp này. Hắn hiện tại không suy nghĩ vtập trung hồi tưởng những điểm nhấn trong cuộc đời mình…