: Murakami
Cửu U Thập Tứ Thiếu khoanh tay đứng, tựa hồ không hề thấy cao thủ Tam Đại Thánh Địa đang dần tụ lại quanh mình, lại dường như không thèm để tâm tới bọn hắn. Hắn chỉ có một động tác, lặng lẽ ngửa mặt nhìn trời không, trầm mình suy tư thứ gì đó.
Toàn bộ việc trước mắt, tới cùng chuyện gì đã xảy ra!
Biến cố hiện tại, cuồng nhân này đã rơi sâu vào mênh mang mù mịt.
Dù rằng hắn đối diện tất cả, mặt ngẩng cao nhưng mọi người ở đây không một ai ngoại lệ, đều không trông rõ gương mặt hắn thế nào. Tựa hồ chỉ là một hư ảnh mờ ảo mông lung.
Kiều Ảnh bước vào trước tiên, mở ra tuệ nhãn thần thông nhìn Cửu U Thập Tứ Thiếu. Ma đầu này, nhất định phải tự mình nhìn rõ diện mạo vốn có của hắn!
Khó có được cơ hội nào tốt như vậy, có thể trong khoảng cách gần nhìn được chân diện mục. Nhưng nàng ta lại rơi vào thất vọng bởi trước mắt chỉ một màn sương mù dày đặc. Vốn nàng tự tin có thể dùng tuệ nhãn thần thông phá vỡ toàn bộ hư ảo, thế nhưng không sao thấu được Cửu U Thập Tứ Thiếu!
Phát hiện này khiến Kiều Ảnh không khỏi chấn kinh.
- Thập Tứ Thiếu, mọi người đã hơn ba trăm năm nay không gặp mặt, phong thái các hạ vẫn như trước, quả thật đáng mừng.
Thành Ngâm Khiếu yên lặng nhìn một lượt tất cả, ngẩng đầu, tao nhã cười với Cửu U Thập Tứ Thiếu, trong khẩu khí tựa như có khen ngợi lại cùng lúc xen lẫn tia cảnh giác.
So với người bên Tam Đại Thánh Địa coi Cửu U Thập Tứ Thiếu là sinh tử đại cừu mà nói, thái độ Thành Ngâm Khiến quả thực ôn hòa rất nhiều. Bởi hắn biết vị trí của Cửu U Thập Tứ Thiếu trong số địch nhân của toàn bộ Tam Đại Thánh Địa, vĩnh viễn xếp sau dị tộc nhân! Dù rằng mức uy h**p của hắn còn lớn hơn cả dị tộc nhân nữa! Đây cũng là giác ngộ cao nhất của thủ hộ giả, song phương dù muốn quyết chiến hay đấu sinh tử cũng đều không phải vì cừu hận mà vì ý niệm bất đồng!
- Thành Ngâm Khiếu, ta nhớ rõ ngươi, bộ dạng lão tiểu tử ngươi cũng không thay đổi là bao, vẫn là cái dạng quỷ muốn chết không muốn sống.
Cửu U Thập Tứ Thiếu ngửa mặt nhìn trời, không xem Thành Ngâm Khiếu lại gọi ra được tên hắn.
- Còn có ta này, Thập Tứ Thiếu, ngươi không phải chỉ nhớ mỗi lão Thành mà quên mất ta chứ.
Khúc Vật Hồi cười híp mắt nói.
- Sao có thể quên được, Túng Ý Cuồng Đao Khúc Vật Hồi…Bổn công tử thật tiếc nuối, hơn ba trăm năm trước đây đã từng muốn cho ngươi người xứng với tên lại thất bại chỉ trong gang tấc. Mà để ngươi may mắn trở về…
Trong khẩu khí Cửu U Thập Tứ Thiếu có phần chế nhạo.
- Thúi lắm!
Khúc Vật Hồi rống to một tiếng, nhảy dựng lên:
- Lão tử không cẩn thận mới để ngươi thực hiện được quỷ kế… Nếu không, chúng ta hiện tại đánh một hồi!