Tin rằng lần lôi kiếp này đi qua, mọi người ở đây, bất luận là cao thủ đương thời hay bách tính bình thường, đều không thể may mắn thoát khỏi!
Thiên sát hỗn đản!
Tại ao lại có nhiều người tập trung ở đây độ kiếp đột phá?
Sao lại là lôi kiếp kh*ng b* như vậy!
Đây quả thực chân chính là tự mình liều lĩnh còn liên lụy người khác…
Lôi trụ ầm ầm bổ xuống, ngoài dự liệu của mọi người, chẳng có một tiếng nổ to nào vang lên cả. Tia chớp cự đại này, lại tựa nhưa một giọt nước rơi xuống hòa vào đại hải mênh mông, cuối cùng đúng là hoàn toàn không phát ra một chút tiếng động, âm thanh gì…
Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Trong lòng mọi người đều đặt ra một dấu chấm hỏi to lớn.
Thanh thế của tia chớp kia rõ ràng không phải là giả, chấn động to lớn như thế, chẳng lẽ chỉ có cái vỏ thôi sao? Trước giờ chưa từng nghe qua chuyện này nha…
Tiếp theo, đạo thứ hai, thứ ba cũng như thế… Các đạo lôi điện tần suất ngày càng dày đặc, mà thể tích cũng ngày một lớn thêm, liên tục đánh từ trên xuống một khắc cũng không dừng…
Khắp nơi trên mặt đất đều chấn động, run rẩy, trên mặt đất đá vụn bị tiếng sấm chấn bay như những cánh hoa bay nhảy trong gió…
Nhưng, tia chớp nhanh chóng đánh xuống, nhưng chỉ có thế, chẳng có âm thanh nào vang lên cả…
Trời ạ… đây là chuyện gì??? Chẳng lẽ tên đang độ kiếp có thể dùng thực lực của chính mình mà hóa giải những đạo lôi kiếp này sao? Điều này có thể xảy ra sao!
Hà Tri Thu trợn mắt há mồm đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn thấy hết thảy những chuyện này, suy nghĩ đã muốn ngưng trệ, có vẻ chỉ có cách giải thích duy nhất này mới có vẻ hợp lý, có thể…chuyện này thật sự có thể sao?
Trong thành, ở một nơi khác.
Trên đỉnh khách đ**m, có ba bóng người sóng vai đứng thẳng nơi đó, ngưng mắt nhìn những tia chớp điên cuồng đánh thằng xuống ở phía xa, vẻ mặt mỗi người đều hết sức ngưng trọng.
Ba người này, người ở giữa áo trắng bay bay, nhỏ bé và yếu ớt thướt tha, đúng là Kiều Ảnh, bên cạnh nàng là hai hán tử trung nhiên gầy yếu, bọn hắn cứ như vậy lẳng lặng đứng lặng người, không có sử dụng chút huyền khí nào, nhưng cả ba đềucó khí độ sừng sững như núi cao. Giống như nơi này mây đen đầy trời, bị cơ thể cao lớn của bọn hắn che khuất!
- Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Thật sự có người qua được lôi kiếp cỡ này sao?
Kiều Ảnh cuối đầu, thanh âm tựa như đang tự hỏi chính mình, lại tựa như đang hỏi hai người bên cạnh.
Hai người bên cạnh nàng, sắc mặt đồng thời trở nên phức tạp, liếc mắt nhìn nhau, nhưng không lên tiếng. Bởi vì, bản thân bọn họ cũng không thể xác định ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Nếu nói thanh thế như vậy cũng có người qua được, lại còn là ung dung hóa giải, không lộ chút yếu kém nào… Vậy thực lực của người này, chỉ nghĩ đến thôi đã sởn cả tóc gáy!
- Hắn qua nổi không?
Trung niên bên trái chần chờ lên tiếng, nói bằng một khấu khí không chắc chắn, ánh mắt sắc như mắt chim ưng, giờ phút này cũng đã tràn ngập mê hoặc. Hắn nói ra những lời này nhưng trong lòng cũng chợt nghĩ đến một câu:
- Trời ạ, cuối cùng là người nào mà thanh thế lớn thế này?
- Nếu nói…loại thanh thế này, có người còn qua được…
Ánh mắt vị trung niên phía bên phải nhấp nháy lên một loại sùng kính cùng hoảng sợ:
- Người này có thực lực kinh khủng như vậy, so với Cửu U Đệ Nhất Thiếu của vạn năm trước…có thể không hơn nhưng tuyệt đối không kém quá xa!
- Những đạo lôi kiếp mà chúng ta đã trải qua… cho dù là lần nguy hiểm nhất bất quá cũng chỉ bằng một phần mười so với lần này!
Kiều Ảnh khiếp sợ kêu lên:
- Nếu là nói như vậy, thực lực của người này còn hơn chúng ta mấy lần, thế gian có người có thực lực như vậy, cho dù là Cửu U Thập Tứ Thiếu cũng quả quyết không bằng, cường giả như thế, quả thật chỉ có Cửu U Đệ Nhất Thiếu của ngày đó mới có thể so sánh được, tuy rằng Cửu U Đệ Nhất Thiếu mạnh hơn một chút, nhưng nhìn quanh thế gian đương thời, vẫn là vô địch thủ!