"Một kiếm này nếu dựa theo lẽ thường, tất nhiên phải nhằm thẳng vào trái tim, nếu may mắn, Hạ Đông Đình nhiều nhất chỉ có thể phát ra được một tiếng thở dài cực nhỏ, tuyệt đối không thể to và thảm thiết như thế!"
Triển Mộ Bạch quả quyết nói: "Ta dám chắc, chỉ cần mở rộng vết thương ra tiếp tục xem xét, bên trong vết kiếm đó, nhất định có điểm quái lạ!"
Hải Vô Nhai nhướng mày, cân nhắc trong chốc lát, sau đó tay nâng kiếm rơi, chà một tiếng, xác Hạ Đông Đình nhất thời bị xé từ giữa ra.
Triển Mộ Bạch ngồi xổm xuống, cẩn thận mở vết thương ra, nói: "Hải huynh, ngươi đến đây xem."
Không cần hắn gọi, Hải Vô Nhai cũng đã mở to hai mắt ra mà nhìn.
Đáp án hiển nhiên đã thấy rõ, một kiếm kia chuẩn xác đâm vào rất nhiều điểm yếu hại của tim, nhưng lại cố ý nghiên qua một bên, không phải thẳng vào tim, mà lại lệch sang một bên tim.
Một kiếm này rõ ràng có thể trực tiếp đâm vào trái tim, như thế mới là một vụ ám sát hoàn hảo, thậm chí một tiếng thét thảm thiết kia cũng không thể xảy ra, nhưng thích khách kia lại không làm như vậy,ngược lại còn cố ý làm thế để mọi người biết được tin Hạ Đông Đình chết!
"Một kiếm này, mặc dù đâm trúng rất nhiều điểm yếu hại rồi mới lệch ra ngoài, những kết quả vẫn là phải chết, người nọ sắp xếp xong hết thảy, liền từ vị trí này vỡ bờ trái tim, phá hủy đan điền. Làm như thế, chỉ có duy nhất một tác dụng, đó là kẻ bị giết có cơ hội phát ra một tiếng hét thảm! Nhưng sau khi phát ra tiếng kêu thảm thiết này, cũng liền tắt thở, hoàn toàn không có khả năng may mắn thoát chết."
Triển Mộ Bạch đứng lên, vẻ mặt ngưng trọng, chậm rãi nói: "Đối thủ này của chúng ta, là một người điên! Hắn đúng là cố ý để cho Hạ Đông Đình kêu lên một tiếng đó."
"Dụng ý của hắn, chắc là cảnh cáo, hay nói đúng hơn là khiêu khích!" Hà Tri Thu luôn lẳng lặng đứng ở phía sau, giờ phút này lẳng lặng nói: "Ý hắn là muốn cho chúng ta biết, hẵn đã bắt đầu động thủ. Cho chúng ta biết rõ để chuẩn bị tốt hơn, tăng cường phòng bị! Để cuộc chiến này càng k*ch th*ch thêm!"
Tất cả mọi người bị một câu nói này kick thích đứng lên! Quả thực là không thể tha thứ!
Hải Vô Nhai trên mặt nổi lên sát khí lạnh thấu xương, cắn răng nói: "Đúng là tên kiêu ngạo khốn kiếp!"
Thân là cường giả bậc Thánh Hoàng, lại bị người ta coi khinh như thế, làm sao có thể nhịn được!
Hà Tri Thu mặt cũng âm trầm, ngữ khí càng lộ vẻ trầm thấp nói: "Quyền đầu lớn chính là đạo lý lớn, thực lực là tất cả, đây là điều mà ai cũng đồng ý! Mà theo phương thức ám sát này, đối phương hoàn toàn có tư cách kiêu ngạo! Thực lực ám sát đến mức này, dù là là những người thực lực như ta cũng không một ai có thể làm được! Địch nhân lúc này đây, không những thực lực cường đại mà tâm kế cũng hơn xa người thường, cho dù nói là đa mưu túc trí hay lão gian cự hoạt e rằng cũng không đủ để hình dung!"
Hắn thở dài một hơi, thấp giọng nói: "Đối mặt với địch nhân nguy hiểm đến trình độ này, chưa hẳn đã thấp hơn lúc giao đấu với Cửu U Thập Tứ Thiếu! Chúng ta phải xem trọng người này hơn, càng phải đặc biệt chú ý cẩn thận đề phòng, người này dùng thủ đoạn ám sát này để thị uy, cho dù thế nào, nếu lấy một địch tất cả, chưa hẳn là một kế hay!"
Càng bỉ ổi hơn là, một vị cao thủ như thế khi đối mặt với một người thực lực không bằng mình, lại dùng chiến thuật…ám sat!"
Câu nói sau cùng, Hà tri Thu vừa cắn răng vừa nói, cơ thịt ở quai hàm hắn nhảy lên thình thịch. Hiển nhiên, đã phẫn nộ đến cực điểm!
Lòi này vừa nói ra, tất cả mọi người đều đồng cảm.
Cửu U Thập Tứ Thiếu cũng là một người điên, nhưng nhưng lại là một người điên làm việc ngông cuồng, ngạo man, sẽ không bao giờ làm những việc ám sát lén lút, hay nói đúng hơn là sẽ khinh thường không làm, Cửu U Thập Tứ Thiếu nếu là muốn chiến đấu, tất nhiên chỉ có thể là oanh oanh liệt liệt chiến một trận! Quyết sẽ ra tay ở sau lưng!