Ba người nhanh như gió, cơ hồ trong nháy mắt đã đến địa điểm xảy ra sự cố. Phía ngoài, gần như toàn bộ cao thủ của Tam Đại Thánh địa đã tập trung nơi này, trên mặt mỗi người, đều là vô cùng bi phẫn!
Những người này mỗi người đã đạt đến cảnh giới cường giả nhất lưu đương thời, hơn nữa cơ bản đều ở cùng một chỗ, lúc nãy tiếng kêu thảm thiết kia phát lên cũng vẫn đang ở cùng nhau, nhất thời cùng nhau chạy đến.
- Sao lại thế này?
Hai Vô Nhai trầm mặt hỏi.
- Là… Hạ Đông Đình … Hạ Đông Đình "lên dĩa" rồi…
Trong đám người, một tử bào trung niên sắc mặt tái nhợt nhìn Hải Vô Nhai, thấp giọng nói.
- Tránh ra!
Hải Vô Nhai tái mặt, bước vọt về phía trước, mọi người nhanh chóng nhường đường, thẳng tiến tới cửa.
Hải Vô Nhai bước nhanh như gió vào cửa, đột nhiên toàn thân chấn động, cả người mềm nhũn như bùn, ngơ ngác đứng ở nơi đó, hai mắt b*n r* quang mang không thể tin được.
Đối diện với cửa vào phòng, Hạ Đông Đình một nửa mặt hướng lên trời, trên mặt vặn vẹo cực kỳ cổ quái, hai mắt mở to, lộ ra vẻ tuyệt vọng xen lẫn phẫn nộ, lại có vài phần sắc thái quái dị. Hai tay hình thành tư thế vô cùng quái lạ, tay trái vươn về phía trước, hình thành thủ trảo, tay phải vòng một vòng cung, hướng về phía sau bả vai.
Trên đầu vai hắn vẫn còn mang bội kiếm lẳng lặng nằm im trong vỏ bao, căn bản còn chưa ra khỏi vỏ! Thân mình vặn vẹo cực độ, miệng của hắn mở rộng lên, bên trong có máu tươi chậm rãi trào ra…Từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất…
Thân mình Hải Vô Nhai run rẩy, từ từ ngẩng đầu lên, nhắm hai mắt lại, chậm rãi hỏi:
- Ai là người đầu tiên đến đây? Đi ra đây trả lời!
Một tử bào nhân dị thường bi thương, chậm rãi từ trong đám người đi ra.
- Ngươi đến lúc nào?
Thanh âm của Hải Vô Nhai nặng nề nén xuống, bên trong ẩn chưa nỗi căm phẫn không thể kìm nén:
- Ngươi đã phát hiện ra điều gì?
- Đây là một vụ ám sát hoàn hảo!
Tử bào nhân kia thần tình trầm trọng, bi phẫn, nhưng cũng mang theo một tia hồi hộp khó nói cùng một nỗi sợ hãi mơ hồ:
- Hải đại nhân, ta cùng với Hạ huynh ở gần nhất chỉ cách nhau một vách tường, nhưng đối với quá trình ám sát vừa xảy ra này, lại hoàn toàn không nghe thấy tiếng vang nào, càng không phát hiện thấy nửa điểm dị thường! Động tĩnh duy nhất, cũng chỉ là một tiếng thét thảm thiết của Hạ huynh mà thôi; lúc ta chạy đến đây, sự việc vừa phát sinh quyết không quá nửa cái hô hấp, nhưng Hạ huynh đã ở tình trạng này!
Cơ thể người tử bào trung nhiên không kìm chế được run lên một cái, hiển nhiên là hắn bị chính lời nói của mình hù sợ!
Cũng không chỉ riêng mình hắn, thực tế, toàn bộ những người nghe được lời này, đều kìm lòng không nổi mà run rẩy. Những lời này, nghe có vẻ bình thường, nhưng ý tứ bao hàm lại đủ để khiến cho mỗi vị Thánh Hoàng ở đây đều cảm thấy bất an, trong lòng chấn động đến cực điểm!
Thành công ám sát, g**t ch*t một vị cường giả Thánh cấp, một vị Thánh Giả khác ở cách một vách tường nhưng hoàn toàn không nghe được động tĩnh gì, thậm chí không phát hiện bất cứ một dị trạng nào… Việc này có thể nói, nếu người này nguyện ý xuống tay, hắn có thể tùy ý ám sát bất cứ vị Thánh Giả nào sao? Mà tuyệt đối sẽ không thất thủ? Tên thích khách kia thực lực phải kh*ng b* đến mức nào đây?