Sự phát hiện này cũng cho thấy, dược lực của vài giọt Kim Tân Ngọc Dịch này hai người căn bản không có khả năng hấp thụ hết được, thậm chí còn vượt xa giới hạn của cả hai người.
Tình huống hiện tại, không thể nghi ngờ là dị thường nguy hiểm, chỉ cần một trong hai người, có một người không chịu nổi cổ linh lực mạnh mẽ này, thì đồng thời người còn lại cũng ngay lập tức bạo liệt mà chết, tan thành tro bụi! Mà hiện tại, hai người bốn bàn tay đã hình thành một vòng xoay chân khí tuần hoàn, linh khí mạnh mẽ lưu động với tốc độ cao trong đó, cũng không thể nào tách rời được…
Đây quả là thời khắc cực kỳ nguy hiểm, nghìn cân treo sợi tóc!
Mà đúng lúc này, Hồng Quân Tháp đột nhiên phát ra hào quang rực rỡ, thất thải quang mang rạng rỡ chiếu xạ mà ra, sau đó một cỗ lực lượng mạnh mẽ phong cách cổ xưa từ từ tràn ra, bao bọc toàn thân hai người, bảo vệ hai người họ…
Dường như, có chút gì đó không tình nguyện…
Đây, chính là tâm nhãn của Quân Mạc Tà!
Hắn đã sớm nghĩ đến việc này, nếu cả hai người đều không chịu nổi, sắp đến thời khắc bạo phát mà chết, thế thì, Hồng Quân Tháp hiển nhiên sẽ bảo vệ cho chủ, mà cũng không chỉ bảo vệ riêng bản thân mình, nhất định cũng sẽ không để cho Mai Tuyết Yên phải chết!
Cho nên, khi hắn vừa mới cúi xuống, trong nháy mắt liền cảm thấy không ổn, liền ngay lập tức liên thể song tu cùng Mai Tuyết Yên, đem linh lực của hai người hợp thành một cái chỉnh thể!
Cứ như vậy, nếu Hồng Quân Tháp muốn cứu mình, nhất định phải cứu luôn cả Mai Tuyết Yên!
Còn nếu không cứu mình… Nó dám sao?
Cho nên lần này Quân đại thiếu mới dám ngang nhiên thăng cấp như thế này, hoàn toàn bởi vì tin tưởng vào sự hậu thuẫn kiên cường của Hồng Quân Tháp!
Nếu không… ngay cả tiên nhân dùng một giọt Kim Tân Ngọc Dịch cũng không thoát được kết quả tự bạo mà chết, Quân Mạc Tà làm sao lại dám tùy tiện sử dụng? Hắn cũng không phải chán sống…
Đương nhiên, đối với Mai Tuyết Yên, hắn cũng không hoàn toàn nói hết sự thật, nếu không nha đầu kia chắc chắn sẽ không cho phép mình mạo hiểm. Mà nàng lại không rõ mình nắm chắc bao nhiêu phần…
Chỉ có thể trước tiên làm xong xuôi việc này, về sau thành công thì còn gì để trách…
Thời gian lặng lẽ trôi qua, từ lúc cả nhà Trần gia bị diệt cũng đã được tròn bảy ngày.
Cúc Hoa thành vẫn yên bình, không sóng không gió, vẫn là cảnh tượng phồn hoa như cũ. Cũng không phải hoàn toàn không có ai chút ý tới, từng là Trần gia ngang ngược không ai sánh nổi, không hiểu tại sao trong khoản thời gian này lại hoàn toàn mai danh ẩn tích, không còn phong ba nữa, nhưng khẳng định không ai có thể ngờ được, cả nhà Trần gia ở Cúc Hoa thành đã hồn lìa khỏi xác!
Hiện giờ, nhà cửa của Trần gia đã sớm bị đám người Triển Mộ Bạch chiếm cứ, một nơi trú ngụ yên tĩnh, cực kì thoải mái. Những người này mấy trăm năm nay đều là sát phạt qua ngày, đối với việc g**t ch*t vài người, miễn là vì tương lai của Tam Đại Thánh Địa, cũng chẳng khác nào là vì tương lai của nhân loại sau này. Vì tương lai của Huyền Huyền đại lục, hết thảy đều là chính nghĩa! Là quang minh lỗi lạc!
Giết vài người thì tính cái gì? Huống chi, chỉ là những gia tộc phụ thuộc? Giết thì giết thôi!
Còn việc sau khi giết người, vẫn còn ở lại địa phương của người chết, thì làm rất nhiều lần mãi thành thói quen, nếu nói có việc không thoải mái, đó chính là không có nô bộc để có thể tùy ý sai bảo, chuyện gì cũng phải tự mình động thủ, nhưng đối với những người đã là cao nhân "lánh đời" như bọn hắn mà nói, cho dù có một cuộc sống xa hoa cũng không có chút lưu luyến!
Dĩ nhiên, cũng không phải tất cả mọi người đều cảm thấy thoải mái, còn có một người vẫn đang chịu tra tấn trong thời gian này, người ngoại lệ duy nhất ở đây, đúng là… Kiều Ảnh.
Vị Tuệ Nhãn La Sát đại nhân này tuy rằng huyền công thâm hậu, thực lực kinh người, nhưng trong bảy ngày này, cả người cũng gầy đi!
Những người khác tất nhiên có thể tự nhận bản thân mình là vì chính nghĩa nên rất thoải mái, muốn ăn liền ăn, muốn uống liền uống, muốn ngủ liền ngủ, hoàn toàn không có nửa điểm gánh nặng tâm lý. Nhưng Kiều Ảnh lại làm không được…