- Điều nàng vừa nói ta cũng rõ, nhưng còn có một điều kiện quan trọng khác nữa, nếu muốn cứu chữa cho một người trong tình trạng này thì người đó ít nhất vẫn phải còn ý thức, cho dù thế nào c*̃ng phải bảo trì thần trí thanh tĩnh… Nhưng hiện tại bản thân nàng ta đã gần như mất hết ý thức rồi, nếu vẫn giữ nguyên trạng thái hiện tại tuy có hao tổn năng lượng nhiều hơn nhưng so với việc biến trở về bản thể, khả năng cứu chữa vẫn nhiều hơn…
Quân Mạc Tà nhẹ giọng nói.
- Ân, nói như vậy, chẳng lẽ ngay cả chàng cũng không có cách gì sao…
Mai Tuyết Yên lo lắng nói.
- Tu vi hiện tại của ta vẫn còn quá thấp, thật sự không có biện pháp nào tốt cả. Nhưng biện pháp không phải là không có…!
Quân Mạc Tà nặng nề nói:
- Việc trước mắt ta có thể làm cũng chỉ là sử dụng Hồng Mông khí kéo dài tánh mạng cho Thiên Tầm, duy trì sinh cơ bất diệt, chỉ cần như thế thôi, tin rằng đến lúc ta luyện được đến tầng sáu tầng bảy… Chắc chắn sẽ có biện pháp ổn thỏa mọi thứ, nàng cũng đã tu luyện ở bên trong Hồng Quân tháp lâu như vậy rồi, không lẽ đối với bảo bối này nàng vẫn chưa thể tin tưởng sao?
Đối với Hồng Quân Tháp, có thể nói Quân Mạc Tà tuyệt đối tin tưởng, Hồng Quân Tháp này có chín tầng mà tầng đầu tiên đã có thể luyện chế ra đan dược mà ngay cả phàm nhân ăn vào liền có thể thoát thai hoán cốt, đạp đất thành tiên, khí cùng lực kiệt cũng có thể cải tử hồi sinh, thương thế này tuy rằng không nhẹ, nhưng trong mắt người tu tiên thì có đáng là gì.
- Được, ta tin chàng!
Mai Tuyết Yên nhẹ giọng nói:
- Nhưng tình thế hiểm ác trước mắt, chàng định giải quyết như thế nào?
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng bước đến trước mặt, xòe tay ra đặt lên lưng Thiên Tầm, lại một lần nữa truyền Hồng Mông Tử Khí vào cơ thể nàng, tiếp tục kéo dài sinh cơ, hắn cau mày suy nghĩ thật lâu, cuối c*̀ng nhoẻn miệng cười nói:
- Đối với cao thủ c*̉a Thánh Địa… ta chỉ có một chữ: Giết!
- Giết? Hiện tại chàng chỉ mới là Tôn Giả tam cấp, địch nhân lại lên đến ba bốn mươi người, vả lại thực lực thấp nhất c*̃ng là Tôn Giả nhị tam cấp! Trông đó Thánh Giả c*̃ng không ít, còn thêm ba vị Thánh Hoàng tọa trấn, nếu ta đoán không sai thì nếu Kiều Ảnh đã đến đây, hai vị trong ba vị thủ hộ nhất định c*̃ng có mặt! Chàng muốn giết bằng cách nào? Bằng vào thực lực hiện giờ c*̉a chàng cho dù tất cả bọn họ đứng yên để cho chàng giết, chàng c*̃ng chưa chắc có đủ khả năng để giết chết họ! Đây là sự thật không thể dối gạt!
Mai Tuyến Yên lo âu nói:
- Hiện giờ nhìn chung thực lực của chúng ta cũng đã tương đối, nhưng đem so với những người đó thì chúng ta vẫn còn quá yếu, chàng tuy đã thành công gây nên một trận phong vân, nhưng vẫn chưa đủ để ứng phó với hậu quả sau này, theo ta thấy… trước mắt chúng ta phải tạm thời không xuất đầu lộ diện thôi.
- Không xuất đầu lộ diện?
Quân Mạc Tà vuốt cái mũi cười rộ lên:
- Ta tốn biết bao công sức bày ra tràng phong ba này. Hiện nay phong ba đang ác liệt, ta làm sao có thể không xuất hiện được? Nếu thế thì còn gì vui nữa.
- Vẫn là câu nói ban nãy, chàng có năng lực để ứng phó mọi chuyện sao? Thực lực đã chênh lệch nhau như thế rồi chàng còn muốn thế nào nữa? Còn có thể làm khác sao?