Mọi người của Thánh Địa đều la hét:
- Nhất định phải làm cho đám Huyễn Phủ hỗn tạp này trả giá. Cho dù ngọc nát đá tan cũng không thể nuốt trôi mối hận này được!
Với mâu thuẫn thình lình xảy ra này thì tin tức về Cửu U Thập Tứ Thiếu do Triển Mộ Bạch đưa tới cũng không hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Bọn họ hiện giờ đều đang chú tâm vào tranh chấp giữa Huyễn Phủ và Thánh Địa.
Trong đó có không ít Thánh Giả mới tiến giai, lòng đầy căm phẫn lập tức muốn tìm bảy người Phiêu Miểu Huyễn Phủ gây phiền phức. Cho dù là Huyễn Phủ thì thế nào? Thánh Hoàng thì làm sao? Chẳng lẽ có thể khi dễ người khác như vậy.
Trong lúc đó, Hải Vô Nhai và Hà Tri Thu lúc trước đánh nhau tuy rằng chưa rơi vào thế hạ phong nhưng trong lòng vẫn có chút buồn bực, thần binh mang bên mình hơn nửa đời người lại ra đi như vậy. Khi Triển Mộ Bạch chưa đến, đội ngũ của tam đại Thánh Hoàng đã muốn xuất phát.
Dù sao việc này đã báo cáo lên Thánh Địa cao tầng, sau này thế nào thì đã có cao tầng định đoạt. Hiện tại Huyễn Phủ khi dễ chúng ta như vậy, ngay cả binh khí của chúng ta cũng bị bọn họ dùng thủ đoạn bỉ ổi lấy đi. Việc này nếu để tiếp diễn thì chẳng khác gì: Chẳng lẽ lão phu cứ để cho bọn họ đè đầu cưỡi cổ mãi sao?
Kết quả là mọi người đều muốn đánh một trận.
Nhưng trong lúc nghìn cân treo sợi tóc thì đột nhiên xuất hiện hai người thần bí mạnh mẽ ngăn cản. Nếu không chỉ sợ Cúc Hoa thành tối nay thật sự sẽ trở thành Cúc Hoa tàn. Đám người này hoàn toàn có thể đem Cúc Hoa thành san thành bình địa chỉ trong chớp mắt. Ngồi một chỗ mà có thể thấy Cúc Hoa thành bay lên trời.
Lúc người thần bí đi tìm người của Huyễn Phủ thì lại phát hiện đám người Tào Quốc Phong đã vô thanh vô tức biến mất. Bọn hắn chắc hẳn đã rời khỏi Cúc Hoa thành rồi.
Ngược lại còn nhận được tin tức Cửu U Thập Tứ Thiếu bây giờ đang ở Hoa Cúc thành làm cho hai người này quên mất trọng trách đang làm.
Bọn hắn rời đi cũng có nghĩa là hiểu lầm giữa Thánh Địa và Huyễn Phủ không thể cởi bỏ trong khoảng thời gian ngắn, hoặc sẽ có thêm vài tình huống xấu xảy ra.
Nhưng lúc này đây, người biết rõ nội tình, Kiều Ảnh lại đang giằng co với Quân Mạc Tà ở một nơi hoang dã. Đợi khi nàng quay lại thì có lẽ đã quá muộn. Hơn nữa chỉ cần Quân Mạc Tà không cùng nàng trở về thì cho dù nàng có giải thích đến mấy cũng chưa chắc có ai tin.
Trong Hoa Cúc thành tạm thời thành nơi đóng quân của Tam Đại Thánh Địa.
Lúc này đây, liên minh hơn mười vạn năm của hai thế lực lớn có thể nói đã hoàn toàn tan vỡ.
Một sự kiện làm cho người của Tam Đại Thánh Địa chịu không nổi đó chính là thái độ của Trần gia, càng ngày càng lãnh đạm.
Trần Khánh Thiên bị Trần Thần tác động. Hơn nữa trong lúc con thứ hai của lão bị chết thảm, thì lão còn bị Triển Mộ Bạch mắng. Tam Đại Thánh Địa chỉ xem gia tộc của mình như là một chỗ tiếp tế, hoặc một con dê béo mà thôi, hơn nữa còn là một con dê béo có vị trí vô cùng thấp kém.
Điều này làm cho Trần Khánh Thiên luôn luôn dựa vào Thánh Địa hoàn toàn nản chí. Mà một sự kiện phát sinh càng làm cho Trần Khánh Thiên bi phẫn tới cực điểm: Lễ tang của con trai hắn không có một người nào của Tam Đại Thánh Địa tới dự.
Quả thật muốn nhẫn nhưng không thể nhẫn.
Con ta chết như thế nào? Còn không phải bởi vì các ngươi và cao thủ bí ẩn nào đó chém giết nhau? Chết không toàn thây, vô cùng thê thảm. Hiện giờ hắn đã chết mà lễ tang thì không thấy các ngươi đến nói một lời an ủi.
Cho dù là một vị Chí Tôn cũng xem như là cấp cho chúng ta chút thể diện.
Chuyện này nếu là trước kia, Trần Khánh Thiên cũng sẽ không để ý: Tam Đại Thánh Địa lần này tới người thấp nhất cũng là Thánh Cấp cường giả. Đây là cấp bậc nào chứ? Con của mình thì tính là cái gì? Người ta căn bản sẽ không để ở trong lòng.
Chỉ là tang lễ của một tên thiếu niên mà kinh động tới Thánh Giả thì khác nào chuyện bé xé ra to? Thậm chí, nếu Tam Đại Thánh Địa quả thực phái người đến thì ngược lại còn nơm nớp lo sợ vì sự quan tâm quá mức này.
Nhưng cũng sự kiện đó trong hoàn cảnh này thì lại khác hẳn.
Chẳng những không có một người tới dự tang lễ mà cũng không có bất cứ người nào đến an ủi mình một câu, một người cha đáng thương, người đầu bạc tiễn người đầu xanh.
Trần Khánh Thiên hoàn toàn nản lòng, thậm chí vô cùng buồn chán, không muốn sống nữa. Cảm giác cái mình nhận được sau mấy trăm năm chỉ là một chuyện cười cho thiên hạ, chuyện cười không tốt đẹp gì.
Thấy tình cảnh của gia chủ lúc này, Trần gia từ trên xuống dưới làm gì còn tâm trí để xử lý việc trong gia tộc. Chính vì Trần gia bận rộn chuyện tang sự nên không có thời gian tiếp đón các cao nhân Tam Đại Thánh Địa. Mà các nhân vật này tuy rằng buồn bực nhưng cũng không biết làm sao, đành chỉ mong cho thích khách Đông Phương Thế Gia mau chóng xuất hiện để giải quyết mọi việc rồi nhanh chóng trở về.
Thế tục càng ngày càng xa lạ... Thật sự là bể khổ.
Đêm xuống, Trần gia gia chủ Trần Khánh Thiên cùng con lớn nhất của mình là Trần Thần bí mật gặp nhau tại thư phòng. Một đời gia chủ ngay cả cùng con trai ruột của mình nói chuyện cũng phải bí mật an bài. Gia chủ Trần Khánh Thiên quả là đáng thương.