- Ngưng, nếu ngươi ở một bên nhìn thấy, vì cái gì không đứng ra ngăn cản? Chẳng phải quá dễ dàng sao, rõ ràng là muốn đem nổi oan này đổ lên đầu ta!
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, hoàn toàn không tin. Hơn nữa trong lời nói c*̉a cô gái này có chút mơ hồ, giống như một tiểu cô nương đang nói về một chuyện kỳ lạ…
Giải thích xong hết thảy, để ta tự mình rời đi? Lời nói này… có thể nói cực kỳ ngây thơ! Cho dù có dùng mông suy nghĩ một chút c*̃ng biết chuyện này tuyệt đối không có khả năng! Quân Mạc Tà chắc chắc không thể trở về, còn đám Thánh Hoàng sau khi biết chuyện, càng không có khả năng để Quân Mạc Tà "tự mình rời đi"…
Giải thích? Còn muốn giải thích cái gì? Ngươi nếu thật sự khẳng định đã đứng một bên nhìn thấy, vậy thì chỉ cần ngay lúc ý bắt lấy ta, chẳng phải tốt hơn so với việc đi giải thích thế này không? Sao lại phải làm những chuyện vô ích?
- Vừa rồi ta không lập tức ngăn cản, tự nhiên có lý do c*̉a ta!
Nàng kia mặt hơi đỏ lên, bộ dạng tức giận nói. Khuôn mặt trắng mịn phồng lên, nhưng lập tức phát hiện mình giống như lại tái phát bệnh c*̃, vội vàng ho khan một tiếng, lại khôi phục phong thái thanh nhã.
Phương pháp theo lời Quân Mạc Tà nói hiển nhiên là hữu hiệu nhất, nàng tại sao lại không biết? Chỉ là bởi vì có một ít nguyên nhân đặc thù, làm cho nàng không dám ngay lập tức hành động, nhờ thế Quân Mạc Tà mới có thể tính kế được.
Lúc đó, hai bên bởi vì trận chiến này mà tổn thương hòa khí rất nhiều, thậm chí đã hoàn toàn tan rã, cho dù nàng có nhảy ra nói: Hai người các người đừng đánh nhau nữa, tất cả mọi chuyện đều là âm mưu c*̉a tiểu tặc Quân Mạc Tà kia… Thử hỏi, không bằng không chứng, ai tin? Huống chi, trong lòng mọi người, Quân Mạc Tà đã bị Triển Mộ Bạch giết hơn một tháng trước, một người chết có thể làm cái gì?
Một người đã chết từ lâu, hơn nữa chỉ dựa vào thực lực Tôn giả tam cấp mà trước sau tính kế với thập đại Thánh Hoàng, cách nói này thật quá hoang đường…
Cho nên nàng bất đắc dĩ phải im lặng.
Nhưng biểu tình kia c*̉a nàng ở trong mắt Quân Mạc Tà lại khác. Hóa ra đây chỉ là ý tưởng cổ quái c*̉a tiểu nha đầu này! Mà c*̃ng chả trách tại sao Quân Mạc Tà nghĩ như vậy, biểu tình lúc này c*̉a nàng đích thực với một tiểu nha đầu bình thường không khác là bao nhiêu.
Cho nên Quân Mạc Tà càng ngày càng không tin những lời nói này c*̉a nàng, tâm niệm xoay chuyển rất nhiều, nhãn châu xoay động, chuyển sang trêu chọc nàng.
- Để ta nói lí do giúp cô, rõ ràng chính cô xem bọn hắn không vừa mắt, mới xếp đặt cho bọn họ đánh nhau một trận. Ta phát hiện cô không chỉ ăn nói khoác lác mà âm mưu này c*̃ng là do cô bày ra, chính cô! Nhất định là cô! Duy chỉ có tuyệt đại cao thủ ba trăm, tám trăm năm tuổi mới có thể đem nhiều cường giả bậc Thánh Hoàng như thế đùa giỡn trong lòng bàn tay! Ta rốt cuộc hiểu rõ! Chân chính minh bạch rồi!