Vì vậy nữ nhân này, thân thể hoàn toàn bất động!
Thấy Quân Mạc Tà nhìn sang đây, cô gái này ngửa mặt nhìn trăng tròn trên cao, lựa hồ lầu bầu nói:
- Đúng, trừ bỏ Quân Mạc Tà ra, trên thế gian này chỉ sợ không còn có thiên tài nào được như thế! Mười tám tuổi đã đạt tới Tôn Giả tam cấp… Quá nhiên là kinh ngạc đáng sợ, xem thế là đủ rồi!
- Xin hỏi vị cô nương đây là ai? Như thế nào nhận biết Quân mỗ?
Quân Mạc Tà mỉm cười, bình thản ngồi xuống đấy, thái độ nhàn nhã hỏi. Nhưng lại sớm âm thầm chuẩn bị kỹ càng, chỉ cần có bất cứ động tĩnh nào, liền lập tức trốn vào Hồng Quân Tháp!
Chỉ có an toàn, mới là quan trọng nhất!
- Cô nương? Ha ha…
Nàng kia nhẹ nhàng cười một tiếng, trong thanh âm tựa hồ mang vẻ thê lương, tà áo của nàng theo gió bay lên, lăng không mà bay, ánh trăng chiếu rọi, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn hết sức đáng thương, tựa hồ như một trận gió hơi lớn, liền có thể nhẹ nhàng thổi gãy vòng eo nhỏ nhắn kia…
Bên trong giọng nói nàng vẫn là một mảnh lãnh đạm, không chứa bất cứ tia cảm tình nào:
- Vừa rồi, chín vị đại cao thủ Huyết Hải Kim Thành và Huyễn Phủ tranh nhau… Nhưng thật ra là do một tay ngươi đạo diễn phải không?
Cô nương nói thật hay nói giỡn, tại hạ làm gì có tài năng đó, cô cho rằng chính tại hạ thật sự có thủ đoạn có thể lệnh đến chín vị Thánh Hoàng trở mặt thành thù sao?
Quân Mạc Tà bất động thanh sắc, ha hả nở nụ cười, vừa cười vừa lắc đầu, tựa hồ đối với lời vừa nói nghe buồn cười đến mức nào.
Nhưng trong lòng Quân Mạc Tà lại cực kỳ kinh sợ! Cô gái này là ai? Vì sao dám nói ra một câu như vậy? Rắc rối rồi…
- Có lẽ ngươi không biết ta là ai!
Nàng kia lạnh lùng nở nụ cười, vẫn là đưa lưng về phía Quân Mạc Tà thản nhiên nói:
- Ở tám trăm năm trước, có người xưng ta là Tuệ Nhãn La Sát, một vài lần trong Đoạt Thiên chi chiến, dị tộc am hiểu ẩn thân thuật ở trước mặt ta thùng rỗng kêu to, cũng không một người ngoại lệ! Bọn họ ẩn thân, ngược lại giúp ta chẳng tốn hơi sức nào đã có thể g**t ch*t.
Quân Mạc Tà đột nhiên một thân toát ra mồ hôi lạnh, người trước mắt nhãn lực thật kinh người, còn lại là…
Tám trăm năm! Tổ nãi nãi của ta! Dáng người thướt tha trước mắt, giống như một cô gái đang tuổi thanh xuân, lại là một lão quái vật sống nhiều năm như vậy sao? Chỉ sợ có xưng hô là tổ tổ nãi nãi cũng không lớn hơn không ít, ít nhất cũng phải là tổ con bà nó tổ nãi nãi mới miễn cưỡng chấp nhận được!
Nàng nếu như tám trăm năm trước tham dự Đoạt Thiên chi chiến, há không phải nói, lúc đó thân thủ nàng ít nhất cũng đã ở bậc Tôn Giả? Nói cách khác: Tám trăm năm… nàng hẳn đã hơn tám trăm tuổi?
Quân Mạc Tà trong lòng khẽ thở dài, chẳng lẽ đây là cái gọi là yêu nữ ngàn năm sao?
Bạch y nữ tử kia lại lặng lẽ nói tiếp:
- Ba trăm năm trước, cũng chính ở Đoạt Thiên chi chiến, dị tộc nhân Chí Tôn Thiên Nhẫn, trong tay ta trước sau chết mười lăm người. Phần kết quả chiến đấu này, trực tiếp làm cho dị tộc nhân chiến bại!