Quân Mạc Tà nghẹn họng nhìn trân trối:
- Này…này, bà mịa nó, đây là việc mà Thánh Hoàng làm sao? Đây chẳng khác nào hành vi của phường lưu manh?
Bạch Kỳ Phong vẫn không cam tâm, tìm kiếm khắp nơi; Quân Mạc Tà trong lòng khẽ động, bỗng chốc âm thầm nở nụ cười xấu xa: Ta đang lo làm thế nào lấy đi đồ vật này mà có thể khơi mào tranh chấp, ngài đến thật là đúng lúc! Nghĩ là làm, tay phải vừa động, vô thanh vô tức b*n r* một luồng gió mạnh, "Phanh" một tiếng, đánh thẳng vào chiếc gương đồng trong phòng, đừng xem lần này kình lực không lớn, nhưng thanh âm lại vô cùng rõ ràng.
Bạch Kỳ Phong đang khom người tìm kiếm dưới gầm giường, nghe thấy âm thanh lạ cũng lấy làm kinh hãi, thân mình lui nhanh ra ngoài, không thèm liếc nhìn, xoay người một cái liền muốn từ cửa sổ bỏ chạy.
Đúng lúc này, ngay sau lưng truyền đến một thanh âm buồn bực:
- Để một mâm đồ thừa ở đây rồi muốn đi sao? Bạch Kỳ Phong, ngươi là như vậy sao? Chẳng lẽ người Huyễn Phủ chỉ có loại thủ đoạn này?
Bạch Kỳ Phong giận dữ, vụt xoay người lại, quát:
- Lão tử không có…
Hắn xoay người lại mới phát hiện căn bản sau lưng không có người, nháy mắt lưng áo toát ra mồ hôi lạnh, mồ hôi ướt cả áo, đến lúc nhanh chóng muốn xoay người bỏ chạy nhưng đã trễ.
"Phanh" một tiếng, Hải Vô Nhai cùng Hà Tri Thu một người từ cửa chính, một người từ cửa sổ, đồng loạt bay vào. Hai người ngay tại vách bên cạnh, toàn lực vận công nghe ngóng động tĩnh, không ngờ họa từ trong nhà, lại nghe được động tĩnh ở bên kia, tức thời chấn động vội vàng chạy về, vừa vặn đúng cửa sổ mà Bạch Kỳ Phong đứng chắn! Trong một thoáng ba người chỉ đưa mắt nhìn nhau, đúng là không biết nên làm gì lúc này! Dĩ nhiên đều cùng giật mình ngây dại. Bạch Kỳ Phong khiếp sợ, hơn nữa còn hết sức xấu hổ, mà Hải Vô Nhai cùng Hà Tri Thu thì tất nhiên là lộ vẻ không thể tin được! Thánh Hoàng… làm trộm?
Trong phòng nháy mắt tràn ngập một cổ tử khí kì quái, dường như là mùi nước rửa chén cùng với mùi chua chua từ chăn bốc ra. Hà Tri Thu mặt lạnh như nước, hoàn toàn không có biểu cảm, động tác đầu tiên chính là từng bước từng bước xốc mạnh chăn mền lên, một đống thức ăn thừa lặp tức tràn ra, một cái đầu cá ăn dở dính đầy bột khiếm thảo nhanh như chớp lăn xuống dưới, xoay xoay đến dưới chân Bạch Kỳ Phong, ngước mắt nhìn trời.
Hà Tri Thu tiếp tục đảo mắt, sắc mặt lại biến đổi: Rõ ràng mình để bọc hành lý ở đầu giường, bây giờ lại không cánh mà bay! Bỗng nhiên hắn xoay người, nhìn thấy Bạch Kỳ Phong, trong miệng hắc hắc cười lạnh:
- Tốt! Thật là tốt! Tốt cho vị Bạch Thánh Hoàng, quả nhiên là quang minh lỗi lạc! Đúng là người của Phiêu Miểu Huyễn Phủ đều là nhân tài mà. Không chỉ đêm khuya đem đồ ăn thừa đến chiêu đãi khách, lại còn có hứng thú thay lão phu bảo quản hành trang. Haha, Bạch Kỳ Phong, tốt a, lão phu đây đa tạ.
Bạch Kỳ Phong đỏ bừng cả mặt, cứng họng, trong tay phải còn đang cầm nắm đồ ăn, quên cả bỏ xuống. Đến giờ hắn vẫn không hiểu tại sao trong phòng rõ ràng là không có ai khác mà chiếc gương đồng trên tường lại phát ra một tiếng? Còn người vừa rồi nói chuyện là ai? Trong lòng mình buồn bực, chỉ muốn làm trò đùa quái đản này để vứt bỏ ác khí trong lòng, cũng không hẳn là có ác ý. Nhưng tình huống hiện tại biến hóa thế này xem ra cực kỳ không xong…
Nơi này động tĩnh không nhỏ, đám người Tào Quốc Phong cũng vừa xong hội nghị, trong nháy mắt sáu vị Thánh Hoàng toàn bộ đã chạy đến đây, vừa thấy tình hình như thế cũng đồng loạt giật mình, mỗi người đều đờ người ra! Với công lực cái thế của Bạch Kỳ Phong, vào đây làm chuyện mờ ám cư nhiên còn để người ta vừa vặn bắt được? Cái này…. Là chuyện gì đây?