Bạch Kỳ Phong mắt chợt sáng lên, giọng châm chọc:
- Tuy rằng trước nay chưa từng có chuyện một thiếu niên có thể trở thành người thủ hộ của Thiên Thánh Cung, nhưng thiếu niên này lại là người có căn cơ Không Linh Thể Chất từ viễn cổ… Để có được người này, Thiên Thánh Cung tất nhiên sẽ nguyện ý phá lệ một lần, điểm ấy có thể tin chắc không thể nghi ngờ!
Ở phòng bên cạnh, Hải Vô Nhai cùng Hài Tri Thu ngơ ngác nhìn nhau.
Bạch Kỳ Phong này tuy rằng kiêu ngạo điên cuồng nhưng phân tích của hắn nửa điểm cũng không sai. Hai người đúng là có chủ ý này.
Nhưng chỉ nghe được đến đấy thôi, sau đó lại trở về trạng thái im lặng. Hiển nhiên, Bạch Kỳ Phong mắt thấy không còn hy vọng có thể khiêu thích, thành thành thật thật giảm thanh âm xuống, dù sao trong cuộc nói chuyện này cũng chứa không ít nội dung cơ mật của Huyễn Phủ, không nên để cho người của Tam Đại Thánh Địa biết được. Ở bên trong vòng khí tràng bao phủ cường đại của Tào Quốc Phong, hai người Hải Vô Nhai cùng Hà Tri Thu tu vi không bằng vị Thánh Hoàng tam cấp Tào Quốc Phong này, cho nên không thể nghe thêm được gì…
- Tiếp tục suy đoán có thể thấy, Hải Vô Nhai cùng Hà Tri Thu ngoài mặt tuy đáp ứng với Triển Mộ Bạch nhưng chắc chắn cũng sẽ lập tức báo về Thiên Thánh Cung!
Bạch Kỳ Phong cười hắc hắc:
- Tào lão đại, chỉ cần những người Tam Đại Thánh Địa tới, hay hoặc giả người Thiên Thánh Cung xuất hiện, suy đoán này liền có thể hoàn toàn xác định, coi như không phải mười phần cũng phải được bảy tám phần chính xác.
- Cuối cùng, có thể chính là cao thủ của Thiên Thánh Cung đã ra tay, cướp đi tiểu tử đó. Hơn nữa khả năng lớn nhất là có hai gã cao thủ ra tay. Một người theo một hướng khác ly khai, mà tên còn lại, thì mang theo con thứ hai của Trần lão gia dẫn dụ chúng ta rời đi, hơn nữa ở thời điểm mấu chốt một chưởng g**t ch*t, cho Huyền Phủ chúng tay không còn hy vọng… Cho dù sau này tiền bối Huyễn Phủ có đến, bọn hắn cũng có thể một câu nói người đã chết, mọi chuyện chấm dứt.
- Có đạo lý!
Tào Quốc Phong nói:
- Hắn vốn tưởng rằng, người này đầu đã chém nát vụn, không còn cách nào nhận ra được, chỉ sợ cuối cùng Triển Mộ Bạch kia phải chịu nỗi oan này, thậm chí phải hy sinh Triển Mộ Bạch để làm dịu chuyện này cũng không tiếc, chỉ cần cuối cùng có thể giữ lại đứa bé kia, tất thảy đều đáng giá, nhưng Trần gia gia chủ lại có thể dựa vào một cái bớt để nhận ra thân phận của cổ thi thể kia, chuyện này chắc hẳn đã làm rối kế hoạch của bọn họ, ngược lại xuất hiện lỗ hổng, giúp chúng ta có thể phỏng đoán được thực sự đã xảy ra chuyện gì!
Hắn mặc dù miệng nói mọi chuyện chỉ là dự đoán nhưng lông mày càng lúc càng nhíu lại. Nếu đúng là như thế, đệ tử này của hắn, chỉ sợ thật sự không thể đến tay…
- Chưa hẳn là không thể cướp về!
Bạch Kỳ Phong nhìn thấu lo lắng của Tào Quốc Phong, cười hắn hắc nói:
- Đồ đệ của chúng ta, làm sao có thể dễ dàng để bọn chúng cướp đi được? Việc này chưa hẳn là không còn biện pháp.
- Còn có kế gì sao?
Mọi người đồng loạt hỏi.
- Phiêu Miểu Huyễn Phủ chúng ta xưa nay hình thành một thể, không giống như Tam Đại Thánh Địa tuy tồn tại lợi ích nhưng cũng tiềm tàng mâu thuẫn xung đột. Chỉ cần chúng ta báo lên trên, thỉnh phủ chủ ra mặt hòa giải đem tên đồ đệ này trở về. Đến lúc đó, chúng ta lại tiếp tục hướng phủ chủ thỉnh cầu, thu người đệ tử này làm môn hạ… Các người cũng biết rõ phủ chủ sẽ không để ý đến việc này, chỉ cần là người của Huyễn Phủ, hắn cũng không để ý cuối cùng là môn hạ của ai, chỉ cần là người ở Huyễn Phủ là không thành vấn đề, thậm chí nếu như phủ chủ cũng coi trọng đứa nhỏ này, khiến cho đứa bé kia bái thêm một vi sư cũng không có quan hệ gì, dù sao cũng tốt hơn so với việc đứa bé như một viên minh châu kia bị lưu lạc bên ngoài hay hoặc giả sau này trở thành đối thủ của chúng ta…