Triển Mộ Bạch tuy rằng cũng biết Cửu U Thập Tứ Thiếu lúc trước bị thương rất nặng, trước mắt vị tất có thực lực có thể g**t ch*t mình, nhưng hắn được mệnh danh là người điên cũng không phải chuyện đùa, cây có bóng, người có danh, hắn cũng cảm thấy sợ hãi, hơn nữa mình bây giờ đang bị nội thương dù không nặng nhưng chiến lực cũng có hao tổn.
- Triển Thánh Hoàng, đúng không?
Cửu U Thập Tứ Thiếu khẩu âm mang theo tình tiết thản nhiên và cao ngạo tới cực điểm, hắn đang nói chuyện với Triển Mộ Bạch giống như là vua đang nói chuyện với thần tử vậy.
Triển Mộ Bạch trong lòng vốn nắm chắc tám phần người này chính là Cửu U Thập Tứ Thiếu nhưng giờ phút này khi hắn vừa mới mở miệng, tám phần này liền biến thành mười thành, hắn hoàn toàn khẳng định.
Ngoại trừ tên điên đó, trên đời này không có người nào dùng loại này khẩu khí này nói chuyện. Phải biết rằng người mà hắn đang nói chuyện là một vị Thánh Hoàng đó.
Triển Mộ Bạch tâm tình cũng ổn định lại, ở tình huống không thể làm gì hơn thì ngược lại hắn trở nên bình tĩnh. Chậm rãi đứng lên, hắn mỉm cười nói:
- Không biết tiền bối tới thăm, Triển mỗ không thể tiếp đón từ xa, xin thứ tội. Mộ Bạch hôm nay cùng người tranh đấu nên bị tổn thương, có chút bất nhã khiến tiền bối chê cười.
Cửu U Thập Tứ Thiếu thành danh rất lâu trước hắn, hắn gọi một tiếng tiền bối cũng là chuyện đương nhiên. Ngoài ra Cửu U Thập Tứ Thiếu nổi danh với thực lực siêu phàm nhập thánh, còn nổi danh về sát phạt quả quyết, gọn gàng linh hoạt. Nếu hắn tới giết mình thì chỉ sợ không nói hai lời liền động thủ.
Giờ phút này hắn nếu vẫn không động thủ thì hắn nhất định không phải tới giết mình. Chỉ cần mình không chủ động khiêu khích tuyệt đại hung nhân này, thì sẽ tránh được một hồi sống mái với nhau, cũng không cần quá căng thẳng, tự h* th*n phận.
Với lại, từ lúc hắn bị trọng thương tới này chưa tới một tháng, cũng không thể khôi phục nhanh như vậy được, cho dù có đánh nhau thì mình cũng có thể ngăn cản một lát, chờ viện binh đến thì cũng không có vấn đề gì.
Triển Mộ Bạch trong lòng đã có quyết định, chỉ cần giữ được tánh mạng, còn lại đều không sao cả.
Triển Mộ Bạch trong lòng tính toán nhưng rất nhanh thần tình đã khôi phục lại như cũ. Cường giả Thánh Hoàng khí độ ung dung, ít nhất không hề giống lúc trước, hay nơm nớp lo sợ. Nhưng chỉ cần là người sáng suốt vẫn có thể nhìn ra nội tình bên trong. Kỳ thật cái này cũng không gì đáng trách vì một người đối mặt với tuyệt đại hung nhân đương thời có ai lại không sợ hãi. Cho dù là Quân đại thiếu gia ngày đó trong lòng cũng không tránh khỏi sự khẩn trương.
- Uhm, tiểu Triển, nếu không phải hôm nay ngươi bị thương thì bổn công tử cũng không tới đâu.
Vị Cửu U Thập Tứ Thiếu này liếc nhìn hắn rồi nói.