Mục đích của Phiêu Miểu Huyễn Phủ chính là muốn độc chiếm, hơn nữa muốn độc chiếm một cách im lặng. Tào Quốc Phong muốn làm cho thiên tài kia đột nhiên biến mất, bí mật bồi dưỡng trở thành vũ khí bí ẩn của Huyễn Phủ. Đợi tới khi thành công mới công bố thiên hạ.
Nhưng nào có chuyện dễ dàng như vậy?
Sự tình phát triển đến nước này thì Tào Quốc Phong vô luận che dấu như thế nào thì cuối cùng hắn cũng phải mang thiếu niên thiên tài kia về Phiêu Miểu Huyễn Phủ, chỉ cần luôn luôn đi theo hắn thì sớm muộn cũng phát hiện ra được. Còn Triển Mộ Bạch hiện tại bản thân bị trọng thương, không phải là đối thủ của người ta, nếu còn cố chấp tự mình ra tay thì chỉ tự rước lấy nhục.
Bạch Kỳ Phong đứng dậy lạnh lùng nói:
- Triển Thánh Hoàng, chúng ta thừa nhận, ban đầu là chúng ta không phải nhưng ngươi cũng không cần phải làm chuyện lúc trước bản thân bị thiệt thòi thì giờ đây nhân cơ hội quay lại cắn người. Sự việc phát sinh đêm đó, ngoài ta và Tào lão Đại, còn có mấy vị huynh đệ khác đều ở cùng một chỗ, tất cả mọi người có thể làm chứng cho nhau. Chuyện đê tiện, xấu xa như ngươi nói, người Huyễn Phủ chúng ta tuyệt không bao giờ làm.
- Làm chứng? Các ngươi làm chứng cái chó?
Triển Mộ Bạch hoàn toàn điên khùng:
- Các ngươi chẳng phải có quan hệ mật thiết với nhau sao? Các ngươi bảy người, đều là sư phụ của thiên tài thiếu niên kia, hắc hắc, bảy người đến từ một chỗ, cùng chung một mạch, lại còn nói làm chứng lẫn nhau. Các ngươi không nên quên, lúc các ngươi thương nghị cùng nhau thu đồ đệ, lão tử đứng ở một bên nghe được. Bạch Kỳ Phong, ngươi cho là chúng ta đều là những kẻ ngu ngốc sao? Nếu ta nói như ngươi vừa nói, ngay cả ngươi sợ cũng không tin, ta giờ hỏi lại ngươi một câu, ta nói ta có chứng cứ, ngươi tin không? Thật sự quá vô sỉ.
Tào Quốc Phong và Bạch Kỳ Phong vô cùng phẫn nộ. Tào Quốc Phong mới vừa rồi còn vì sự oan uổng của lão bằng hữu mà cảm thấy áy náy. Nhưng hiện tại thì chút áy náy đó đã biến mất, chỉ còn lại sự phẫn nộ vô tận trong lòng. Hắn lạnh lùng nói:
- Ngươi tin hay không là chuyện của ngươi. Sự thật là như vậy, không có là không có. Triển Thánh Hoàng, Triển Mộ Bạch, sự thật của việc hôm nay sẽ được thời gian chứng minh. Giờ ngươi muốn nói gì cũng được. Huynh đệ chúng ta cáo từ!
- Cáo từ? Tào Quốc Phong, ngươi nói nghe thực dễ dàng, ngươi sỉ nhục lão phu như vậy, hiện giờ bị ta vạch trần sự thật lại muốn vỗ mông ngựa bỏ chạy sao. Trên đời này đâu có chuyện dễ như vậy được!
Triển Mộ Bạch phẫn hận nói:
- Muốn đi cũng được, hoặc để đầu ngươi lại hoặc đưa trả đồ đệ cho ta. Hai sự lựa chọn, Tào Quốc Phong, ngươi tự liệu lấy!
- Lưu cái đầu ông nội ngươi!
Bạch Kỳ Phong nhổ nước miếng khinh thường nói:
- Triển Mộ Bạch, ngươi quả là không biết trời cao đất dày là gi? Bằng loại phế vật như người cũng muốn lưu đầu Tào lão Đại của chúng ta sao? Ngươi đúng là nằm mơ nói mộng! Có phải lão bà của ngươi ở nhà hầu hạ không tốt nên bây giờ định kiếm thêm thê thiếp?