Thị nữ nhìn về hướng đó, thần sắc mơ hồ lộ ra chút khoái ý, nhưng lại không dám biểu lộ rõ rệt.
Thì ra Quân đại thiếu đêm qua vội vàng đi ra ngoài, thị vệ bên trong nơi đó cũng trạc tuổi thiếu niên giống mình. Đang trong lúc cấp thiết lại nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng khóc bi thiết của cô gái, theo tiếng nhìn vào liền thấy một tên thanh niên vô lại trần như nhộng, miệng nở nụ cười d*m đ*ng, đang bức bách một người thị nữ. Quân Mạc Tà không thèm hỏi rõ nguyên do đã một chưởng đánh ngất thiếu niên kia, đem cô gái cứu ra, sau đó trở lại mang tên xui xẻo này đi.
Ngay cả Quân Mạc Tà cũng thật không ngờ, trong lúc vội vàng mình đã làm một chuyện tốt, đem một vị Nhị thiếu gia của Trần gia nổi tiếng phóng túng, hoa tâm tiễn về cực lạc.
Sự tình chuyển tiếp đột ngột làm cho mọi người, đặc biệt là Tào Quốc Phong và Triển Mộ Bạch đồng thời choáng váng. Nếu cổ thi thể này là nhị thiếu gia của Trần gia thì thiên tài Không Linh thể chất đã đi đâu?
Nhân cơ hội này, Triển Mộ Bạch lần nữa lặp lại ý kiến của mình
- Nếu thật là ta giết, ta há lại sẽ để lại bộ hắc y? Các ngươi đã từng điều tra, nếu lấy năng lực của Triển Mộ Bạch ta thì đừng nói là một bộ hắc phục, cho dù là trăm ngàn cái ta cũng hủy hết từ lâu rồi.
Ngoài người của người Trần gia, nhóm Thánh Hoàng Thánh Giả này ai lại để ý tới cái chết của nhị thiếu gia Trần gia. Tất cả mọi người đang lo lắng vị thiên tài Không Linh thể chất kia đã đi đâu? Đây mới là điều quan trọng.
Nếu chuyện này là một âm mưu thì trận đại chiến giữa Tào Quốc Phong và Triển Mộ Bạch chẳng phải là cực kỳ oan uổng sao?
Tào Quốc Phong công lực tương đối cao, nói chung cũng không bị tổn hại gì nhiều. Nhưng Triển Mộ Bạch thì rất thảm, quần áo bị hủy gần hết, cả người bầm tím, mình đầy thương tích kể cả trên mặt, râu cũng bị cháy xém, hai con mắt biến thành hai mắt gấu, môi sưng lên như lạp xưởng, răng cửa cũng bị gãy hai cái, đây đúng là một cái đầu heo điển hình trên đời, chưa kể nội thương cũng không nhẹ.
Cho dù là người bình thường cũng không thể chịu đựng được huống chi đường đường là một vị Thánh Hoàng. Vô cùng nhục nhã.
Tào Quốc Phong và đám người Bạch Kỳ Phong đưa mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời cũng không biết làm như thế nào cho phải. Ai dám nghĩ rằng tám vị Thánh Hoàng, cường giả đỉnh cấp thế gian lại bị người khác cho sập bẫy như vậy chứ? Nhưng trong lòng bọn họ lại thở phào nhẹ nhõm: Chỉ cần vị thiên tài kia không chết là tốt rồi, mặc kệ hắn tạm thời lọt vào tay ai, có ngày cũng sẽ tìm được.
Nhưng Triển Mộ Bạch thì thở phì phò, hai mắt như phun lửa nhìn đám người Tào Quốc Phong, giọng căm hận nói: