- Quân mạc Tà chính là mối họa lớn của Tam Đại Thánh Địa! Lão phu ngày đó bất đắc dĩ đánh lén, quả thật là thẹn với lương tâm, nhưng đối với bằng hữu của Tam Đại Thánh Địa mà nói, cũng là trừ đi một uy h**p chí mạng! Lão phu tuy rằng mất thanh danh, mất quang minh, nhưng vẫn là không thẹn với lương tâm! Nếu có thể làm lại, lão phu vẫn sẽ chọn làm như vậy! Vì nghiệp lớn đời đời của Thánh Địa, lão phu không quan trọng một cái thanh danh, cuối cùng lại bị xem là gì?
- Nói cho cùng, ngay cả hành vi đê tiện đánh lén hậu bối cũng được ngươi coi là đại nhân đại nghĩa, Triển Mộ Bạch, ngươi vừa rồi nói rằng, chỉ cần là người uy h**p được sự tồn tại của Tam Đại Thánh Địa, lập tức dùng bất cứ thủ đoạn nào diệt trừ? Cho dù là tiếp tục dùng thủ đoạn tàn nhẫn cũng không tiếc?
Bạch Kỳ Phong ở bên cạnh lạnh lùng nói.
- Không sai! Chẳng lẽ có cái gì không đúng sao? Chẳng lẽ ngươi thờ ơ đối với sự uy h**p trực tiếp đến Huyễn Phủ? Tất cả mọi người đều giống nhau, ngươi âm dương quái khí làm cái gì?
Triển Mộ Bạch phẫn nỗ nói, giống như cây ngay không sợ chết đứng.
Lời của Triển Mộ Bạch vừa nói ra, mọi người ở đây phàm là người của Tam Đại Thánh Địa đều chăm chú nhìn hắn bằng ánh mắt khâm phục, duy chỉ có Hà Tri Thu lại chú ý tới bảy vị đại Thánh Hoàng của Huyễn Phủ, ánh mắt họ lại lần thứ hai phát sinh biến đổi, nếu lúc trước nói là ánh mắt ẩn hàm sát khí, thì bây giờ chính là hoàn toàn lộ rõ sát khí!
- Tốt, nói thật hay, Triển Mộ Bạch, ngươi cuối cùng cũng chịu thừa nhận đã dùng thủ đoạn thâm độc g**t ch*t đồ đệ của bảy người chúng ta sao? Nói đến vậy thì đồ nhi kia quả nhiên đáng chết a, hắn chẳng nhẽ không phải là mối họa lớn đối với Tam Đại Thánh Địa hay sao, chỉ cần có thể giết hắn đi, Tam Đại Thánh Địa có thể không còn lo lắng gì nữa!
Bạch Kỳ phong thanh âm càng thê lương ác độc!
Triển Mộ Bạch ho khan liên tục, ánh mắt oán độc mà bi phẫn, thậm chí có chút mê loạn, nói tới đây, hắn đột nhiên mở to hai mắt nhìn, tựa hồ như vừa mới phục hồi tinh thần:
- Ngươi vừa nói cái... cái gì? Cái gì diệt trừ tâm phúc đại họa? Ngươi nói ta làm trò trước mặt ngươi đem đồ đệ của ngươi giết đi? Cái này... Cái này từ đâu mà ra? Ngươi rốt cuộc đang nói cái gì mà lộn xộn thế?
- Chuyện đã đến mức này, không phải đã quá rõ ràng rồi sao? Ngươi không phải vừa rồi đã nói rất rành mạch sao? Ngươi không phải là sợ đồ đệ kia của ta sau này trở thành tâm phúc đại họa của Tam Đại Thánh Địa đó sao?
Tào Quốc Phong bi phẫn cơ hồ muốn hộc máu:
- Lão phu tận mắt nhìn thấy, một đường đuổi theo ngươi đến vậy, tận mắt thấy ngươi cởi bỏ bộ quần áo dính máu, ngươi cư nhiên còn nghĩ có thể chối cãi được?
- Ta chối cãi? Ta chối cãi cái gì? Ta giết đồ đệ của ngươi? Ta giết lúc nào?
Triển Mộ Bạch ngẩng ra, trước bị chửi sau bị hành hung, hiện tại có chút vướng mắc trong lời nói, lời lẽ thật là có chút hồ đồ:
- Đồ đệ của ngươi? Ngươi ở đâu mà có đồ đệ?