- Hả? Việc này cũng liên quan đến Bạch huynh sao? Bạch huynh, ngài vẫn nên ăn nói cẩn thận một chút, Triển Mộ Bạch lại đê tiện vô sỉ như thế sao?
Lại một ngươi mặc áo đen tiến đến. Lần này là cao thủ Thánh Hoàng dẫn đầu trong Chí Tôn Kim Thành, Hà Tri Thu.
Bạch Kỳ Phong oán hận thở ra một hơi, buồn bực nói:
- Hôm qua bọn ta cùng nhau ra ngoài, đã phát hiện được một gã thiếu niên có Không Linh Thể Chất, các ngươi hẳn là cũng biết chứ?
Hai người đồng thời gật đầu.
Bạch Kỳ Phong nói:
- Bảy người chúng ta thỏa thuận, phải cùng nhau thu thiếu niên này làm đệ tử, mang về Huyễn Phủ dạy dỗ. Thật không ngờ... Trước đó nửa canh giờ, Triển Mộ Bạch cải trang thành hắc y bịt mặt lẻn vào, muốn đem thiếu niên này bắt đi, sau đó bị chúng ta phát hiện, Triển Mộ Bạch biết vô phương thoát khỏi sự theo dõi của chúng ta, liền nhẫn tâm một chưởng đánh chết thiếu niên kia tại chổ! Hành vi đó... Quả thực là hỗn đản vô sỉ! Chớ nói lão Tào không chịu buông tha hắn, sáu người bọn ta bất kể thế nào cũng không chịu buông tha hắn, sao hắn có thể hạ thủ được a, đây chính là người kế tục mà khó khăn lắm mới tìm được a! Không Linh Thể Chất a! Ta... Ta kháo!
Bạch Kỳ Phong cắn răng, nói tới đây, cơ mặt cơ hồ có chút co rút. Trong mắt hung quang b*n r* bốn phía, sau cùng, hắn không chịu nổi mất mát lớn trong lòng, điên cuồng chửi bới!
- Hả? Không thể nào?
Hải Vô Nhai cùng Hà Tri Thu đồng thời kêu lên, đưa mắt nhìn nhau. Nếu đúng là như thế, đây thật sự là một chuyện lớn! Ai mà không biết rằng Tào Quốc Phong đã tìm kiếm đệ tử phù hợp từ trăm năm trước? Truyền nhân mà hắn coi trọng lại có thể bị khác một chưởng đánh chết. Huống chi lại là người có Không Linh Thể Chất!
Tên Triển Mộ Bạch này đúng là lớn mật, đổi lại là hai người bọn họ, trăm triệu lần cũng không dám!
Đây trực tiếp chính là sinh tử đại thù a! Mối hận này, đối với Tào Quốc Phong mà nói, quả thực so với mối hận giết cha đoạt thê tử còn muốn thâm cừu hơn!
Ánh mắt hai người đối với Triển Mộ Bạch nhất thời thay đổi. Giống như là nhìn thấy đỉnh núi cao ngất vậy... Có thể làm được chuyện này, quả thực Triển Mộ Bạch so với Cửu U Thập Tứ Thiếu còn muốn điên hơn.
- Chúng ta cùng nhau truy đuổi tới đây, các ngươi xem, còn có cả bộ hắc y nằm trên mặt đất kia kìa... Lúc chúng ta đến, Triển Mộ Bạch vừa mới cởi trên người ra... Tận mắt nhìn thấy, còn có thể giả hay sao?
Bạch Kỳ Phong mặt như lạnh như băng:
- Hơn nữa, vô duyên vô cớ vu cáo hãm hại một vị Thánh Hoàng của Tam Đại Thánh Địa các ngươi... Chúng ta cần gì phải làm vậy?
- Cái này... Cái này... Chẳng lẽ lại là sự thật? Lão Triển lại thực sự gây ra việc này?
Hai đại Thánh Hoàng nói.
Bọn hắn trố mắt đứng nhìn. Nằm mơ cũng không nghĩ ra Triển Mộ Bạch thật không ngờ lại bỉ ổi đến như vậy!
- Tin hay không thì tùy! Bạch mỗ không có hứng thú trêu chọc các người cho vui!
Bạch Kỳ Phong trừng mắt, như muốn phát hỏa.
Mặc dù đối mặt với hai người đều là cường giả bậc Thánh Hoàng, Bạch Kỳ Phong cũng không có vẻ sợ sệt, như thế này đã là cấp cho hai người họ thể diện lắm rồi, còn nếu phải đánh nhau với hai tên Thánh Hoàng thì có thế nào, hắn vẫn đang mang một bụng tức còn chưa có nơi phát tiết đây!